Viễn Khê – Phiên Ngoại – Chương 12 (hạ) – Hoàn

Ông cụ xuất viện, buổi tối vợ chồng Trang Phi Phi và vợ chồng Ngụy Hải Trung liền đến thăm. Cố Khê làm mấy món sở trường để mời khách, hiện tại cậu rất ít khi nấu ăn —— mấy cụ già không cho.

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc là người làm anh đúng nghĩa, không riêng gì Bán Nguyệt và Khanh Khách thích kề cận bọn nó, mà ba đứa nhỏ khác cũng thích kề cận. Nhìn các em và các cháu đáng yêu, Dương Dương và Nhạc Nhạc lại có một chút tiếc nuối nho nhỏ. Mấy năm nay bụng ba ba đều không có tin tức gì.

Trên bàn cơm, Cố Khê ngáp liên tục, thoạt nhìn rất mệt mỏi. Ăn cơm xong, tất cả mọi người đều bắt cậu đi nghỉ ngơi. Mấy năm nay, thân thể của Cố Khê tốt lên rất nhiều, nhưng các cụ vẫn sợ cậu bị mệt. Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc vắng nhà, bọn họ càng phải trông coi Cố Khê thật tốt.

 

Con trai đã trở về, Cố Khê thả lỏng rất nhiều, giao bé con và các cụ cho con trai lớn, cậu lên lầu đi ngủ.

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc đã sắp thành niên, nên cũng coi như là người đàn ông trong gia đình. Cha vắng nhà, trong nhà toàn người già và trẻ nhỏ, hai đứa trở thành trụ cột trong gia đình. Đầu tiên là tiễn vợ chồng anh chị và cô chú, tiếp đến là dỗ hai em đang cực kỳ vui vẻ đi ngủ, rồi dìu ông bà nội về phòng nghỉ ngơi, sau đó xử lý một số công việc của bản thân, lúc này mới đi lên lầu nghỉ ngơi. Nhìn cháu nội giỏi giang như vậy, người cao hứng nhất chính là hai ông cụ.

 

Ngày hôm sau, Cố Khê ngủ thẳng đến 10g mới thức dậy. Thấy cậu ngủ nhiều như thế, ông cụ liền bảo cậu đi bệnh viện kiểm tra một chút xem có bị bệnh gì hay không. Nhưng Cố Khê lại rất rõ ràng thân thể của mình, hông của cậu chỉ bị đau nhức và tê dại một chút, còn lại không có việc gì. Hơn nữa hai ngày này, ngoại trừ ngủ nhiều một chút, cậu cũng không có nơi nào không khoẻ.

 

Sắc mặt của ba ba cũng không tệ lắm, Dương Dương và Nhạc Nhạc cũng không ép ba ba đi bệnh viện. Trước đây bọn nó còn quá nhỏ, không có biện pháp chăm sóc cho ba ba, hiện tại đã khác rồi. Nếu như ba ba quả thực khó chịu, bọn nó hoàn toàn có năng lực ‘buộc’ ba ba đi bệnh viện.

 

Ăn cơm trưa xong, Cố Khê thật sự mệt nhọc, chỉ muốn đi ngủ trưa. Dương Dương và Nhạc Nhạc đi theo vào phòng của ba ba, giao cho ba ba một tấm thẻ.

 

“Ba ba, thẻ này cho ba, sau này bọn con cho ba ba tiền thì sẽ gửi vào thẻ này.”

 

Sau giây phút kinh ngạc ngắn ngủi, Cố Khê liền vui mừng nói: “Ba ba có tiền, tiền ba Triển và ba Kiều gởi ngân hàng đều nằm ở chỗ của ba ba, các con khổ cực mới kiếm được tiền nên các con cứ giữ lấy.” Cố Khê trả thẻ lại cho con trai.

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc đẩy trở lại, hai đứa quỳ chồm hổm trước mặt ba ba, nói rất nghiêm túc: “Ba ba, bọn con đã lớn, đã có thể kiếm tiền. Tiền của ba Triển và ba Kiều đưa cho ba ba là tiền của hai ba, trong thẻ này là tiền của bọn con, không hề giống nhau.” cầm lấy bàn tay so với trước kia đã có hơi ấm của ba ba, hai đứa nói: “Bọn con đã có thể nuôi ba ba. Ba không cần phải khổ cực kiếm tiền nữa.” Qua một thời gian nữa, bọn nó còn muốn mua nhà cho ba ba, một ngôi nhà thật lớn, đó là mong ước từ nhỏ của bọn nó.

 

Viền mắt của Cố Khê nóng lên, sờ sờ đầu hai đứa con trai: “Các con thực sự đã lớn, càng ngày càng giỏi giống như ba Kiều.”

 

“Ba, bọn con đã lớn.” Thật sự đã lớn, đã có thể chăm sóc ba ba, bảo vệ ba ba, và nuôi sống ba ba.

 

Cố Khê nhận tấm thẻ này. Đây là hiếu tâm của con trai đối với cậu, cậu sẽ nhận lấy, nhưng cậu sẽ không động vào nó, chờ sau này con trai làm cha, cậu sẽ đem tấm thẻ này cho cháu trai cháu gái của cậu.

 

 

Xuống xe, Triển Tô Phàm đi thẳng đến một quán bán chẻo ở ven đường. Vừa vào cửa, hắn liền lên tiếng chào hỏi nhân viên trong tiệm, rồi quen cửa quen nẻo đi vào phòng làm việc. Phiến Tề đang xem sổ sách, cửa vừa mở ra, hắn liền ngẩng đầu lên nhìn.

 

“Tô Phàm?”

 

Triển Tô Phàm đóng cửa lại, đi tới trước bàn làm việc của Phiến Tề, ngồi xuống: “Dương Dương và Nhạc Nhạc đã trở về, anh út muốn mời anh và mấy người Đại Thuận tới nhà ăn cơm. Tôi vừa lúc đi ngang qua đây, thuận tiện nói cho mấy anh biết. Là tối mai.”

 

“Dương và Dương Nhạc Nhạc đã về rồi à.” Phiến Tề thật cao hứng, “Đêm mai tôi sẽ tới sớm một chút để giúp một tay.”

 

“Được.” Triển Tô Phàm dừng một chút, lấy từ trong túi xách ra một cái hộp nhỏ, đặt lên trên bàn, “Này cho anh. Tôi phải về công ty gấp đây, tạm biệt.” Hắn không nói thêm lời nào nữa, tựa như tên lửa mà vụt cái mất dạng.

 

Phiền Tề nhìn chằm chằm cái hộp kia, mím mím môi. Qua một lúc lâu, Phiến Tề mở cái hộp kia ra, bên trong là một sợi dây chuyền, còn có một tờ giấy. Phiến Tề mở tờ giấy kia ra, trên đó viết —— nghe nói cái này rất có lợi cho xương cổ, anh mang thử xem. Phiến Tề cắn chặt môi. Lại qua một lúc lâu nữa, hắn lấy sợi dây chuyền kia ra, đeo lên cổ.

 

Lái xe quay về công ty, trái tim của Triển Tô Phàm đập cực kỳ nhanh. Trời biết vừa rồi là hắn gần như bỏ chạy, chỉ sợ Phiến Tề từ chối.

 

Cố Khê bận rộn việc chăm sóc gia đình, thường thường không để ý tới quán bánh chẻo, Triển Tô Phàm một lòng muốn bồi thường cho Cố Khê, nên đã đem quán bánh chẻo trở thành một phần trách nhiệm của mình, hắn ra sức giúp đỡ Cố Khê kinh doanh quán bánh chẻo, mở rộng quy mô của quán. Quán bánh chẻo có thể mở thêm tiệm thứ ba, công lao của Triển Tô Phàm không nhỏ. Chỉ bất quá, trong đoạn thời gian lui tới quán bánh chẻo, vì thường xuyên tiếp xúc với Phiến Tề, hắn dần dần đối với Phiến Tề có một loại tình cảm rất vi diệu.

 

A a a a a… Triển Tô Phàm đã mất zin từ mấy chục năm về trước, đột nhiên cứ như bé trai mới lớn, chà xát lên mặt thật mạnh, ở trong lòng cầu khẩn Phiến Tề sẽ nhận lấy quà của hắn, đây chính là mấu chốt trên con đường tỏ tình thành công của hắn a!

 

Ngay cả nếu hai ông cụ ở nhà có biết chuyện rồi làm ra phản ứng gì, thì Triển Tô Phàm cũng chẳng có chút gì lo lắng. Hiện tại, hai ông cụ ở nhà chỉ một lòng hướng về cháu nội, không hề lo lắng để ý đến hắn, nên hắn có yêu ‘bóng’ thì hai ông cụ cũng chẳng quan tâm. Phi phi phi, Phiến Tề tuyệt đối không phải là ‘bóng’!

 

Trong lòng ngỗn ngang, Triển Tô Phàm dừng xe ở ven đường, suy nghĩ thật lâu, hắn vẫn quyết định gọi điện cho Phiến Tề. Sau khi điện thoại tiếp nối, Triển Tô Phàm nói quanh co lòng vòng: “Ừ, Phiến Tề, cái kia, anh đeo, thử xem. Bạn của tôi nói dùng rất tốt.”

 

“… Cảm ơn.”

 

“A, tôi đang lái xe, không nói nữa.” Cấp tốc cúp điện thoại, Triển Tô Phàm bụm mặt rên rỉ, sao hắn có thể ngốc như vậy a.

 

Bên kia điện thoại, Phiến Tề nhìn chằm chằm điện thoại, nhưng lại không có bất kỳ vui mừng nào. Hắn biết Triển Tô Phàm có ý với hắn, nhưng mình đã từng ngồi tù, mà trước kia cũng đã từng làm tình nhân nam của ông chủ, thì có tư cách gì có được hạnh phúc chứ, mình không xứng với Triển Tô Phàm. Thế nhưng… chạm lên sợ dây chuyền trên cổ, Phiến Tề luyến tiếc tháo xuống.

 

.

 

Con trai lớn đã trở về một tuần, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc mới kết thúc công việc, trở về nhà. Hai người vừa về đến nhà, cũng được Bán Nguyệt và Khanh Khách hét to chào đón. Vì đã lâu không gặp hai ba mà, rất nhớ a.

 

Trước tiên ôm con trai và con gái hôn tới tấp vào cái, tiếp theo dùng sức ôm con trai lớn một cái, cuối cùng mới hôn lên môi Cố Khê một cái. Về đến nhà Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc mới hoàn toàn thả lỏng toàn thân. Đàm phán được một đơn đặt hàng cực lớn đã lấy đi rất nhiều công sức của hai người, hiện giờ bọn họ cần thả lỏng nghỉ ngơi một phen.

 

Người chủ gia đình đã về nhà, trong nhà liền trở nên cực kỳ nào nhiệt. Hai người cũng mệt mỏi, buổi trưa ăn tuỳ tiện một chút, rồi ôm Cố Khê lên lầu nghỉ ngơi. Cố Khê cũng buồn ngủ, hơn nữa nửa tháng không gặp hai người, cậu cũng rất nhớ bọn họ. Nằm ở giữa hai người, Cố Khê rất nhanh chìm vào giấc ngủ. Ba người ngủ thẳng đến 6 giờ chiều mới thức dậy. Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc còn chưa ngủ đã giấc, nhưng đói bụng rồi.

 

Lúc ăn cơm, Khanh Khách và Bán Nguyệt dính chặt trên người ba Triển và ba Kiều. Cố Khê hiển nhiên còn chưa tỉnh ngủ, ngáp liên tục. Nhạc Nhạc múc cho ba ba một chén canh cá, Cố Khê nhận lấy, uống một ngụm, giây tiếp theo cậu lập tức buông chén, che miệng, lao nhanh vào WC.

 

Bên bàn cơm nhất thời tĩnh lặng, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc sợ hãi vội vàng phóng theo Cố Khê. Ông bà cụ cũng ngồi không yên, Dương Dương và Nhạc Nhạc để đũa xuống, chạy theo xem ba ba thế nào.

 

Đỡ bồn cầu, Cố Khê ói đến trời đất quay cuồng. Triển Tô Nam vỗ vỗ lưng cho cậu, Kiều Thiệu Bắc thì rót một ly nước trong chờ sẵn. Cố Khê ói xong, nhận lấy ly nước súc miệng. Kiều Thiệu Bắc và Triển Tô Nam cực kỳ lo lắng mà đỡ cậu dậy, xoa xoa dạ dày cho cậu.

 

“Đi bệnh viện.”

 

“Ba ba, đi bệnh viện đi.” Dương Dương và Nhạc Nhạc cũng vô cùng sợ hãi.

 

“Tiểu Hà, đi bệnh viện đi con. Tô Nam, Thiệu Bắc, các ngươi mau đưa tiểu Hà đi bệnh viện.” Ông cụ cũng hoảng loạn vô cùng.

 

Cố Khê tựa vào trong lòng Triển Tô Nam, tự bắt mạch cho mình. Sau một lát, thân thể cậu chấn động một cái, ngẩng đầu nhìn lên, trên mặt là vô cùng khiếp sợ.

 

“Tiểu Hà?”

 

Tay phải Cố Khê vẫn đang đặt ở trên cổ tay trái, hô hấp vội vàng. Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc bị bộ dạng này của cậu khiến cho càng thêm khẩn trương. Cố Khê lắp bắp mở miệng: “Em, Em… Em hình như… có.”

 

“…” tĩnh lặng, tuyệt đối tĩnh lặng. Mười giây sau ——

 

“Mau gọi điện cho Angela!”

 

“Mau ôm tiểu Hà đến ghế sô pha!”

 

“Tiểu Hà! Em muốn ăn gì!”

 

“Ba ba! Ba trăm ngàn lần đừng có nhúc nhích a!”

 

Có thể nói là gà bay chó sủa, ngoại trừ hai bé con chả hiểu gì hết ra, mọi người không còn tâm tư gì mà ăn cơm nữa.

 

Còn Cố Khê, hai tay đặt ở bụng của mình, cả người vẫn còn chưa thể từ trong cực độ vui mừng mà khôi phục lại tinh thần. Mình có, mình lại có… mình nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ có bé con nữa, nhưng bây giờ ….. Cậu bị sự kiện cực độ vui mừng này đập cho choáng váng.

 

“Tiểu Hà, ” Sau khi bảo Dương Dương và Nhạc Nhạc đi bảo quản gia dặm dò người hầu đều phải cẩn thận, ông Triển cầm tay Cố Khê, “Lần này hãy sinh ở nhà đi con. Ba muốn trải qua cùng các con.”

 

“Tiểu Hà, không phải sợ, ba mẹ sẽ không để cho người khác biết đến chuyện này. Mẹ muốn chăm sóc con trong thời gian ở cữ.” Bà cụ cũng mở miệng.

 

“Ba ba, bọn con sẽ ở cùng với ba ba.” Dương Dương và Nhạc Nhạc lên tiếng.

 

Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc ôm chặt lấy tình cảm chân thành của bọn họ: “Nếu em muốn ở nhà sinh, mọi người sẽ chuẩn bị tốt mọi thứ.”

 

Cố Khê nuốt nuốt nước miếng, nhìn con trai, nhìn cha mẹ, nhìn hai người đàn ông ở bên cạnh. Một lúc lâu sau, cậu gật đầu: “Em muốn sinh ở nhà.”

 

“Anh đi gọi điện thoại cho Angela.” Triển Tô Nam vội vã rời đi.

 

” Anh đi gọi điện thoại cho La Kiệt.” Kiều Thiệu Bắc không nén được vui sướng.

 

“Ba ba, bọn con sẽ ở bên cạnh ba, ba ba cứ yên tâm mà dưỡng sức khoẻ để sinh em trai hoặc em gái.” Dương Dương và Nhạc Nhạc ôm lấy ba ba.

 

“… Được.”

 

.

 

Triển Tô Phàm đang ở công ty tăng ca, sau khi nhận được điện thoại của anh hai thì sửng sốt một lúc thật lâu – Anh út, mang thai… Anh út, sẽ ở nhà sinh… Nuốt nuốt nước miếng, Triển Tô Phàm suy tư một lúc thật lâu, sau đó hắn gọi điện cho cha hắn.

 

“Ba.”

 

“Có chuyện gì?! Nói mau!” Ta đang rất vội a.

 

“Con, ừ, con có, thích một người.”

 

“Vậy thì theo đuổi đi a.”

 

“Người đó, là đàn ông.”

 

“… Uhm.”

 

“Ách, người đó, đã từng ngồi tù.”

 

“Đã từng ngồi tù?!”

 

“Là người làm trong quán của anh út, gọi là Phiến Tề, hẳn là ba đã gặp qua.”

 

“Uhm.”

 

“… Ba, ba, có đồng ý không?”

 

“Chuyện của ngươi thì tự ngươi quyết định đi, anh út của ngươi đang mang thai, ta không có thời gian để ý đến chuyện của ngươi đâu, nếu theo đuổi được thì ngươi cứ cưới vào nhà. Bất quá ngươi phải đảm bảo hắn sẽ không đem chuyện của anh út đi nói lung tung ra ngoài, nếu không ta sẽ làm thịt ngươi!” Điện thoại cúp cái rụp.

 

Triển Tô Phàm cầm điện thoại cười khúc khích, không ngờ lại giải quyết dễ dàng như thế, còn lại chỉ là tìm cách đối phó với Phiến Tề mà thôi. A, mình cự nhiên lại thích một người đồng tính nhỉ.

 

Nghĩ đến Phiến Tề rõ ràng đang tránh né hắn, Triển Tô Phàm tự bơm hơi cho mình – Hắn từ chỗ anh hai đã biết Phiến Tề là gay, nên sẽ không sợ là theo đuổi không được. Còn chuyện mà cha lo lắng, hắn tin tưởng Phiến Tề tuyệt đối sẽ không nói lung tung. Phiến Tề, anh tới đây!

 

.

 

Cố Khê lại mang thai, hơn nữa còn là ở nhà sinh, đây là chuyện hệ trọng của cả ba nhà Triển, Kiều, Từ. Vì thế Cố Khê là nhân vật chính nên được bảo vệ rất nghiêm mật. Trông coi bé con? Không cần. Nấu cơm? Không được. Vậy thì làm gì? Dưỡng thai!

 

Ngón tay cẩn thận bắt lại mạch cho mình, khóe miệng Cố Khê hiện lên nụ cười hạnh phúc, hai bé con này rất có tinh thần a, tuy bộ phận sinh dục của mình không phát triển đầy đủ, nhưng hình như lại rất dễ sinh song bào thai, lẽ nào là do mình có hai người ‘chồng’ sao? Nhưng mặc kệ là lý do nào, mình cũng rất hạnh phúc. Nhìn người đàn ông mang thai trong gương, Cố Khê sờ sờ bụng tròn vo – Bé con, phải lớn lên khỏe mạnh nha.

 

Ông Triển và Ông Kiều cực kỳ xúc động. AAAAA, cháu trai hoặc cháu gái đáng yêu đang sắp ngã nhào vào vòng tay của bọn họ a, bọn họ vẫn có thể sống thêm 50 năm mươi nữa! AAAAAAA!

 

.

 

Ở Seattle – Mỹ, Rex và Angela đang chuẩn bị hành lý. Lần này sẽ phải đi gần một năm, nên có rất nhiều thứ cần phải chuẩn bị.

 

“Ba ơi! Đừng quên mang máy chơi game của con theo!” Dưới lầu, Andrea hét to lên.

 

“Biết rồi.” Angela nhíu mày, tại sao mình sinh ra không phải là con gái chứ?

 

“Ba ơi! Áo khoác màu xanh nhạt của con ở đâu? Áo khoác mùa đông ấy!” Thomas xông tới hỏi.

 

“Trong tủ quần áo ở lầu một.”

 

“Dạ.”

 

“Ba ba, ba ủi dùm con cái này chút.” Tom đưa tới mấy bộ quần áo nhăn nhúm.

 

Angela nhếch miệng, nói với người đang thu dọn hành lý: “Cha, con nghĩ con muốn sinh một đứa con gái.”

 

“Bảo bối ——!” Không nên a. Rex ai oán, không phải bảo bối đã hứa với mình là không sinh nữa sao?

 

Máy bay phá tan tầng mây, cuộc sống tốt đẹp vẫn cứ thế tiếp tục. Sang năm, hai nhà Triển Kiều sẽ có thêm hai bé con, còn nhà Rex thì … Hiện nay còn chưa xác định, để xem thử Rex có thể làm cho bảo bối của hắn thay đổi chủ ý hay không đã. Ha hả.

 

END.

 

Advertisements

12 thoughts on “Viễn Khê – Phiên Ngoại – Chương 12 (hạ) – Hoàn

Cảm xúc của bạn và tôi : ≧▽≦ | ↖(^ω^)↗ | ┬_┬ | ლ(¯ロ¯ლ) |╮(╯_╰)╭| (╰_╯) | o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | ●︿● | (⊙︿⊙) | O(∩_∩)O | ╭(╯^╰)╮ | (‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~) | (๏̯͡๏)| ‎— —!| ≧◡≦ |╰⊙═⊙╯ \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦)/ | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | (~_~メ) | (ღ˘⌣˘ღ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s