Viễn Khê – Phiên Ngoại – Chương 12 (Thượng)

Chương 12 (hoàn)

 

Phi trường quốc tế Doanh Hải, hai thiếu niên giống nhau như đúc đẩy hành lý đi ra từ lối ra. Bọn nó vừa đi vừa hướng ra phía ngoài nhìn xung quanh. Tuy ngũ quan của hai đứa vì tuổi tác mà hơi có vẻ ngây ngô, nhưng gương mặt của bọn nó tuyệt đối có thể gọi là cực kỳ đẹp trai. Với vóc dáng cao 1m80, phong thái không tầm thường, đã đưa tới rất nhiều ánh mắt nhòm ngó, đặc biệt là mấy bé gái cùng tuổi với bọn nó, đều lớn mật mà lia mắt nhìn theo bọn nó mãi không rời.

 

Bất quá hai thiếu niên này đối với ánh mắt mếm mộ này tựa hồ rất trì độn, bọn họ chỉ chú tâm nhòm ngó xung quanh, sau đó, một trong hai thiếu niên đụng đụng tên còn lại: “Nhạc Nhạc, ba ba ở đằng kia.” Vừa nói, nhóc vừa chỉ về một phía.

Tên còn lại cũng nhìn thấy, lập tức phất phất tay. Tiếp theo, bọn nó liền nghe thấy giọng nói ngọng nghịu của hai bé con hét lên: “Anh ơi anh ơi, anh ơi anh ơi, anh ơi anh ơi.”

 

Hai đứa tăng nhanh tốc độ, đẩy xe hành lý, chạy bước nhỏ tới. Vừa ra khỏi đường giới hạn, đã có hai bé con chạy ào tới chân bọn họ, hai đứa cười vui vẻ, ôm lấy bọn nó, hôn mấy cái lên mặt bé con. Hai đứa đã quen tiết kiệm nên không để cho ba ba phái phi cơ tư nhân đi đón bọn nó, mà đi máy bay bình thường trở về, lại còn là khoang phổ thông.

 

“Anh hai anh ba, em nhớ các anh.” Bán Nguyệt hôn lên nơi anh trai bắt đầu mọc râu mép hai cái.

 

“Anh hai anh ba, em cũng rất nhớ các anh.” Khanh Khách ngẩng mặt mình lên, để hai anh có thể hôn lên.

 

Hai đứa làm anh rất nghe lời, liền hôn hôn lên mặt các em, sau đó đẩy xe đi đến trước mặt một người, khom người ôm lấy người đó: “Ba, bọn con đã trở về.”

 

Nhìn hai đứa con lớn của mình càng lớn càng giống Thiệu Bắc, Cố Khê tràn đầy kiêu ngạo. Đặt em trai và em gái ngồi lên trên hành lý, năm nay Cố Triêu Dương và Cố Triêu Nhạc đã 17 tuổi, cùng ba ba đi ra khỏi phi trường. Hơn nửa năm không trở về, bọn nó rất nhớ ba ba.

 

“Ba, Ông nội đâu? Sao không thấy tới?” Bọn nó trở về, Ông nội cư nhiên không tới đón, thật kỳ quái.

 

Cố Khê còn chưa mở miệng, Khanh Khách và Bán Nguyệt đã giành trước trả lời: “Ông nội bị bệnh. Anh ơi, Ông nội phải nằm bệnh viện.”

 

Khanh Khách vẫn nhớ rõ: “Ông nội bị tiêm, còn bị gâm kim.”

 

Trên mặt Dương Dương và Nhạc Nhạc nhất thời không còn tươi cười, lúc này Cố Khê mới có cơ hội mở miệng: “Không có gì nghiêm trọng, chỉ là bị cảm, hơi ho khan. Chú La Kiệt đề nghị các ông nằm viện, là nghi bị viêm phổi. Ông nội sợ lây cho Khanh Khách và Bán Nguyệt, nên cũng muốn nằm viện. Bọn họ không cho ba nói cho các con biết, sợ các con lo lắng.”

 

“Anh ơi, ông nội lớn không có sinh bệnh, ông nội lớn đang ở nhà.” Bán Nguyệt nhanh chóng nói cho anh trai biết, miễn cho anh trai lo lắng hơn.

 

“Ba, chúng ta trực tiếp đến bệnh viện đi, con muốn thăm ông nội.” Dương Dương nói.

 

“Được.” Cố Khê đã định liệu trước con trai sẽ nói như thế.

 

Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc đưa nhân viên chính phủ ra nước ngoài khảo sát, có một hạng mục rất lớn, bọn họ vì nó đã bận rộn hơn một tháng. Ngay cả con trai trở về mà bọn họ cũng không thể đi đón.

 

Từ sau khi Bán Nguyệt và Khanh Khách bắt đầu đi nhà trẻ, Cố Khê dần dần đặt trọng tâm vào gia đình. Trong nhà có nhiều người già, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc cũng càng ngày càng bận rộn, tổng yếu cần có một người lo cho gia đình, ngoại trừ Cố Khê cũng không còn ai thích hợp hơn

 

Hiện tại Triển Tô Phàm vẫn còn độc thân, năm ngoái lại chạy đến Phi Châu đào mỏ một năm, đồng dạng cũng chẳng trông cậy nổi. Đầu năm nay Triển Tô Phàm quay về nước, đã bị Triển Tô Nam vứt xuống làm phó tổng giám đốc; Ngụy Hải Trung vẫn giúp đỡ Kiều Thiệu Bắc xử lý sản nghiệp của nhà họ Kiều, cũng bận đến sứt đầu mẻ trán.

 

Từ Mạn Mạn và Thôn Trang đã quay về Doanh Hải, bây giờ Thôn Trang là người phụ trách công ty bất động sản của nhà họ Triển, Mạn Mạn làm vợ hiền đảm đang của hắn, giúp đỡ hắn xử lý tài vụ. Trang Phi Phi là cô nhi, vợ chồng Từ Khâu Lâm vẫn còn chưa về hưu, nên Cố Khê bảo cháu gái đưa con đến chỗ cậu, để cậu chăm sóc giúp cho.

 

La Kiệt cũng đã được làm ba ba như ý nguyện, là một bé gái. Nhưng La Kiệt là viện trưởng của bệnh viện, công việc rất bận rộn; vợ của La Kiệt – Linna cũng không có tố chất làm bà chủ gia đình, bé con mới 6 tháng tuổi đã dứt sữa để đi làm.

 

Một là bạn tốt, một là cấp trên trước kia của cháu gái, Cố Khê nói gì cũng không thể không quản, nên cũng bảo La Kiệt đem con đến chỗ cậu. Như vậy trong nhà có tới 4 đứa nhỏ.

 

Vợ chồng Ngụy Hải Trung cũng thường thường đem con tới, vì thế bình thường trong nhà liền có 5 đứa nhỏ chạy tới chạy lui. Nếu như Cố Khê cũng chuyên tâm vào sự nghiệp, vậy thì gia đình sẽ gặp rất nhiều vấn đề khó xử lý. Cũng may nhà khá lớn, còn có bảo mẫu, Cố Khê cũng không cảm thấy có bao nhiêu mệt nhọc.

 

Mặc dù không để tâm sự nghiệp, nhưng quán bánh chẻo của Cố Khê đã mở đến quán thứ ba. Bây giờ Đại Thuận là trợ lý đắc lực nhất của Cố Khê, giúp cậu quản lý kinh doanh của cả ba quán, Phiến Tề cũng thuận theo đó mà trở thành quản lý tài vụ của cả ba quán. Nhờ sự nghiệp thành công, năm ngoái Đại Thuận cũng đã kết hôn, đối tượng đã từng ly hôn một lần, có một đứa con gái, Đại Thuận không thèm để ý chút nào. Hiện tại Đại Thuận cũng sắp làm ba ba, người một nhà hoà thuận vui vẻ.

 

Bình Quả được Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc đưa đến Mỹ. Nhóc từng ngồi tù, ở trong nước phát triển sẽ rất hạn chế, hai người liền cho nhóc sang Mỹ để được đào tạo chuyên sâu, tương lai làm trợ thủ đắc lực cho Dương Dương và Nhạc Nhạc. Hai năm qua Bình Quả cũng thay đổi rất nhiều, trở nên hoạt bát cùng tự tin. Hiện tại đã bắt đầu giúp Dương Dương và Nhạc Nhạc xử lý một số việc.

 

Hiện tại, mấy người trong tiệm đi theo Cố Khê ngay từ thuở ban đầu đều có tin tức tốt, trừ bỏ Bình Quả vẫn còn khá nhỏ tuổi, chỉ còn có Phiến Tề là vẫn chưa giải quyết được vấn đề cá nhân. Hắn cũng đã sắp qua tuổi ba muơi, bất quá Cố Khê thấy hắn cũng không vội vàng, toàn tâm toàn lực đặt hết lên trên sự nghiệp.

 

Cố Khê đã lấy được bằng lái, ngày hôm nay chính là cậu tự mình lái xe tới sân bay. Đón con trai xong, Cố Khê lái thẳng đến bệnh viện. Dương Dương gọi điện thoại cho Tom, nói cho đối phương biết bọn họ đã đến nơi an toàn. Tom và Thomas cũng muốn đến Doanh Hải, bất quá bọn nó phải về nhà thăm ba ba và em trai trước tiên, đại khái một tháng sau sẽ đến Doanh Hải.

 

Hơn một giờ sau mới đến “Bệnh Viện Quốc Tế Tích Hà”, Cố Khê dừng xe xong, Dương Dương và Nhạc Nhạc xuống xe, ôm lấy các em. Gặp được anh trai, Khanh Khách và Bán Nguyệt cực kỳ hưng phấn, muốn được anh trai ôm.

 

Nhìn Khanh Khách và Bán Nguyệt nũng nịu ở trong lòng anh trai, Cố Khê liền không nhịn được mỉm cười. Lúc trước cậu rất lo lắng Bán Nguyệt và Khanh Khách sẽ vì không thường gặp được anh trai mà sẽ đối với anh trai xa lạ, ơn trời, loại tình huống đó đã không xuất hiện.

 

Ôm em trai em gái đi tới trước thang máy, Nhạc Nhạc ấn nút thang máy. Sau khi thang máy đến, Dương Dương và Nhạc Nhạc để cho ba ba đi vào trước. Thang máy thẳng một đường đi đến tầng VIP của bệnh viện, trong lòng Dương Dương và Nhạc Nhạc rất bất an. Tuổi của ông nội càng lúc càng lớn, thân thể sẽ mỗi ngày mỗi xấu đi, bọn nó rất lo lắng.

 

Dẫn các con đến trước phòng bệnh của ông cụ, Cố Khê lấy trong túi xách ra hai cái khẩu trang đưa cho Bán Nguyệt và Khanh Khách đeo vào, cậu giải thích: “Ông nội sợ lây cho hai đứa, không mang khẩu trang cho hai đứa thì ông nội không cho hai đứa đi vào.”

 

Bán Nguyệt và Khanh Khách ngoan ngoãn đeo khẩu trang lên. Cố Khê gõ cửa một cái, rồi mở cửa đi vào. Ông Triển và ông Kiều ở chung một phòng bệnh. Cố Khê vừa mở cửa, liền thấy hai ông cụ đang ngồi trong phòng khách xem ti vi.

 

Hai ông cụ vừa nhìn thấy người bước vào, bật người kích động hẳn lên: “Dương Dương, Nhạc Nhạc!” Biết hôm nay cháu lớn trở về, bọn họ không sao nằm yên được.

 

“Ông nội.” Buông em trai em gái xuống, Dương Dương và Nhạc Nhạc đi tới ôm lấy ông nội, đột nhiên trong lòng chua xót, ông nội so sánh đợt trước bọn nó trở về đã già và yếu đi rất nhiều.

 

“Đã trở về, cuối cùng đã trở về, Ông nội nhớ các con muốn chết.” Ông Triển và ông Kiều ôm lấy cháu lớn, vỗ nhẹ lên lưng bọn nó, đầy tự hào và kiêu ngạo. Cháu nội càng ngày càng ưu tú giỏi giang.

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc so với bọn nhóc cùng tuổi thì trầm ổn hơn rất nhiều, ngoài ra nhờ rèn luyện hàng năm, bọn nó tuyệt đối cũng có thể coi như là người lớn. Hai đứa thân cao đứng ở nơi này, so với ông nội cao hơn rất nhiều, khiến cho ông nội cứ như người lùn.

 

Cẩn thận tỉ mỉ quan sát cháu nội một phen, Ông Kiều và ông Triển đau lòng mà than thở: “Gầy gầy, mỗi lần trở về đều gầy.”

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc cười cười, đỡ lấy ông nội, nói: “Ông nội, sao các ông không nằm nghỉ?”

 

Hai ông cụ cả đời đều không thích nằm viện, nhưng bây giờ vì cháu nội nên cực kỳ nghe lời. Lập tức gật đầu: “Được được, nằm nghỉ, nằm nghỉ.”

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc đỡ ông nội, Bán Nguyệt và Khanh Khách cũng đỡ lấy ông nội, được bốn đứa cháu nội đỡ lấy, hiện tại tinh thần của hai ông cụ rất tốt, ngoan ngoãn lên giuờng nằm nghỉ.

 

Cố Khê đi tìm La Kiệt để hỏi thăm xem tình huống ngày hôm nay của hai cụ ra sao.

 

Cháu lớn đã trở về, ông cụ khẳng định là muốn về nhà. Nhưng hiện tại với ông cụ mà nói hết thảy đều ưu tiên cho cháu nội, dù chỉ một chút khả năng lây bệnh cảm cho cháu nội, bọn họ sẽ chịu đựng không trở về nhà.

 

Đấp kín mền cho ông nội, Dương Dương và Nhạc Nhạc rót nước đưa cho ông nội, tiếp theo gọt trái cây. Bán Nguyệt Và Khanh Khách thấy anh trai làm như thế, bọn nó cũng bắt chước lột vỏ trái cây cho ông nội, khiến cho hai ông cụ hạnh phúc đến cười típ cả mắt.

 

“Dương Dương, Nhạc Nhạc, các con về nhà đi, Ông nội không sao, hai ngày nữa là có thể xuất viện. Ngồi máy bay lâu như vậy, các con mau về nghỉ ngơi đi, đừng để mệt.”

 

Nhạc Nhạc nói: “Ông nội, con không mệt. Con và anh ở Mỹ cũng thường bay tới bay lui như thế.”

 

“Ông nội, buổi tối ông muốn ăn gì, con nấu cho ông.” Dương Dương nói.

 

Trong mắt ông cụ chỉ có cháu nội: “Các con trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi.”

 

Cố Khê đi vào, La Kiệt nói ông cụ cần quan sát thêm hai ngày nữa, không có gì thì có thể xuất viện. Ông cụ một lòng hướng về cháu nội, về nhà điều dưỡng có khi còn tốt hơn.

 

Bây giờ là tháng 7, bên ngoài rất nóng, Cố Khê cũng muốn đưa các cụ về nhà chăm sóc, cũng vừa lúc Khanh Khách và Bán Nguyệt nghỉ hè, đây cũng là lý do Dương Dương và Nhạc Nhạc về nước vào thời điểm này, có thể thoải mái chơi đùa với các em.

 

Trong tay là bàn tay nhỏ bé của cháu trai và cháu gái, Ông Triển lại một lần nữa nói với Cố Khê: ” Tiểu Hà a, lần tới đừng đem Bán Nguyệt và Khanh Khách tới đây nữa, trong bệnh viện nhiều vi khuẩn, sức chống cự của trẻ con rất yếu. Hai ngày nữa chúng ta đã có thể xuất viện.”

 

“Ông nội, con nhớ ông.”

 

Kéo khẩu trang xuống, Khanh Khách chu chu miệng. Bán Nguyệt ghé vào trên người ông nội cũng là một bộ dáng nhớ ông nội. Buổi tối hai bé con ngủ với ông bà nội, hiện giờ ông nội nằm viện, buổi tối không nhìn thấy ông nội, bọn nó rất nhớ ông. Trái tim hai ông cụ ngọt như mật, nhưng lại không dám đến quá gần cháu trai và cháu gái.

 

Ở bệnh viện với ông cụ hơn 2 tiếng, Cố Khê dẫn bọn nhỏ về nhà, nói cái gì ông cụ cũng không đồng ý để cho bọn nhỏ ở quá lâu trong bệnh viện. Sau khi mấy người Cố Khê rời đi, hai ông cụ bước xuống giường, ghé vào bên cửa sổ, chờ các cháu xuất hiện. Nhìn các cháu lên xe, nhìn Cố Khê lái xe rời đi, hai ông cụ thật sự rất muốn về nhà.

 

Về tớii Bích Sơn Cư, nhìn thấy ông bà nội lớn và hai bà nội, Dương Dương và Nhạc Nhạc cực kỳ kích động. Mỗi lần hai đứa quay về là nhà cửa sẽ trở nên náo nhiệt gấp mấy lần. Dương Dương và Nhạc Nhạc cũng không vội đi nghỉ ngơi, ở lại trò chuyện với các ông bà. Bán Nguyệt và Khanh Khách dính chặt bên người anh trai, rất vui khi anh trai trở về. Dương Dương và Nhạc Nhạc mua thật nhiều quà cho người trong nhà, nhất là em trai và em gái – ăn, mặc, chơi đều mua đủ.

 

Cố Khê đang ở trong phòng bếp nấu cơm, con trai trở về, đương nhiên cậu sẽ nấu đồ ăn ngon để tẩm bổ cho con trai. Biết hôm nay Dương Dương và Nhạc Nhạc trở về, Từ Mạn Mạn và La Kiệt đều đón con đi, nếu không sẽ rất rối loạn, Cố Khê cũng sẽ mệt mỏi.

 

Buổi tối, sau khi ăn bữa cơm do ba ba nấu toàn món ngon, Dương Dương và Nhạc Nhạc đi lên lầu. Khanh Khách và Bán Nguyệt muốn ngủ cùng anh trai, được Cố Khê dỗ dành đừng làm phiền các anh. Sau khi tắm rửa xong, Dương Dương và Nhạc Nhạc không thay áo ngủ, mà thay quần áo đi ra ngoài, sau đó xuống lầu.

 

Cố Khê đang nói chuyện với cha mẹ ở trong phòng khách, thấy bọn nó đi xuống, lập tức hiểu rõ bọn nó muốn làm gì.

 

“Ba, Ông nội, bà nội, bọn con tới bệnh viện.”

 

Bà cụ lập tức nói: “Các con đi nghỉ đi. Ở bệnh viện đã có người chăm sóc cho ông nội.”

 

“Bọn con sẽ ngủ lại đó.” Dương Dương và Nhạc Nhạc rất kiên quyết, Dương Dương nói tiếp: “Ba, lấy cho bọn con gối đầu và thảm gì đó đi.”

 

“Được.” Cố Khê không ngăn cản, cậu lên lầu lấy gối đầu và thảm cho con trai.

 

Thấy cháu nội hiếu thuận như vậy, hai bà cụ cảm thấy rất an lòng. Ông bà Từ cũng không nói gì, Tô Nam và Thiệu Bắc không ở nhà, là cháu lớn – Dương Dương và Nhạc Nhạc đi đến bệnh viện ở lại là điều chính đáng.

 

Cố Khê chuẩn bị hai thảm sàn cùng gối đầu cho con trai, kèm theo mấy quả trứng gà, hai bộ chén đũa, ý tứ không cần nói cũng biết. Tài xế đưa hai đứa đến bệnh viện, Cố Khê không gọi điện báo cho ông cụ, muốn cho ông cụ một bất ngờ. Cũng hơi mệt mỏi, Cố Khê nói vài thêm hai ba câu với bốn cụ già thì đi ngủ. Bán Nguyệt và Khanh Khách vẫn còn đang chơi, đợi đến giờ đi ngủ, bà nội sẽ dỗ bọn nó.

 

.

 

Hai ông cụ nằm ở trên giường bệnh, không hề buồn ngủ, tâm trí đã bay về đến nhà. Muốn gặp cháu nội, muốn trò chuyện cùng cháu nội, muốn nghe cháu nội kể một chút mình đã làm gì và gặp được gì trong nửa năm qua ở Mỹ. Thế nhưng vừa nghĩ tới bọn họ vẫn không thể xuất viện, hai ông cụ cũng rất phiền muộn. Aizz, người đã già là vô dụng như thế đó. Nhớ hồi bọn họ còn trẻ – cảm mạo là cái gì chứ, cho dù là ăn đạn thì ngày hôm sau vẫn sống, vẫn nhảy tưng tưng.

 

‘Cốc cốc cốc’ Có người gõ cửa, hai ông cụ không thèm để ý, nhất định là y tá tới kiểm tra phòng. Cửa mở ra, có người đi vào, hai ông cụ còn đang đi vào cõi thần tiên thoáng cái sửng sốt khi nhìn thấy hai người vừa đi vào ‘phòng ngủ’.

 

“Ông nội.”

 

“Dương Dương… Nhạc Nhạc… ?”

 

Đem những thứ mang theo bỏ qua một bên, Dương Dương và Nhạc Nhạc cười nói: “Đêm nay bọn con ngủ với ông nội.”

 

“Các con, các con…” Trái tim hai ông cụ đập bang bang, rất khó có thể hình dung.

 

Ngáp một cái, Dương Dương trải thảm sàn lên trên mặt đất, sau đó đặt gối đầu xuống, rồi cởi giày bò lên.

 

“Ông nội, bọn con mệt quá, bọn con ngủ trước.”

 

Ông Kiều vừa cao hứng vừa yêu thương: “Dương Dương, Nhạc Nhạc, các con về nhà ngủ đi. Ông nội không cần có người ngủ cùng đâu.”

 

“Bọn con muốn ngủ với ông nội.” Làm mặt xấu với ông nội, Dương Dương và Nhạc Nhạc kéo chăn lên đấp kín người, nhắm hai mắt lại.

 

“Dương Dương, Nhạc Nhạc…”

 

‘Khò khè khò khè’… ‘Khò khè khò khè’… Hai đứa đã “ngủ say”.

 

Bọn họ bị bệnh, cháu nội liền đến bệnh viện chăm sóc. Trong bệnh viện to lớn này, có được mấy cụ già ngã bệnh mà hạnh phúc như thế này chứ? Ông Kiều tắt đèn bàn, trong phòng nhất thời tối xuống. Hai ông cụ nằm thẳng người, đắp kín chăn, nhắm mắt lại. Bọn họ phải ngủ, phải ngủ, mau mau ngủ, mau mau khoẻ để được sớm về nhà. Vốn ông cụ cho rằng mình sẽ không ngủ được, thế nhưng trong tiếng hít thở của cháu nội, ý thức của bọn họ dần dần mơ hồ. Cháu nội đã trở về, rốt cuộc cháu lớn của bọn họ đã trở về.

 

Vừa nhắm mắt, Ông Triển và Ông Kiều đã ngủ rất sâu, ngủ một giấc đến khi trời toả sáng. Sau khi đầu óc thanh tỉnh, động tác đầu tiên của bọn họ làm là nhanh chóng ngồi dậy nhìn xem cháu nội. Nhưng vừa nhìn, hai ông cụ liền hoảng hốt, cháu nội đâu?

 

“Dương Dương? Nhạc Nhạc?”

 

“Ông nội, các ông dậy rồi à?”

 

Cửa phòng ngủ được đẩy ra, hai cháu nội xuất hiện. Hai ông cụ thở phào một hơi, Ông Triển đau lòng nói: “Sao không ngủ nhiều thêm một chút a.”

 

Nhạc Nhạc cười cười, đi tới: “Đã đủ giấc ạ. Tối hôm qua con không hề mơ gì luôn.”

 

“Thực sự đã đủ giấc? Sai múi giờ còn chưa điều chỉnh được đâu.”

 

“Đã đủ giấc rồi ạ. Buổi trưa con sẽ ngủ tiếp.”

 

Dương Dương đi vào phòng tắm, bưng một chậu nước nóng đi ra, giao cho Nhạc Nhạc, sau đó lại quay vào bưng ra một chậu nước nóng nữa. Hai đứa lau mặt, lau tay cho ông nội. Ông Triển và ông Kiều cảm động đến muốn khóc lên. Không nên không nên, bọn họ phải cười, phải cười.

 

“Ông nội, đánh răng đi, rồi ăn sáng.”

 

“Được, được.” Hai ông cụ được cháu nội đỡ xuống giường bệnh, đi đánh răng.

 

Sau khi đánh răng xong, bọn họ bước vào phòng khách, viền mắt bọn họ liền không khống chế được nữa mà đỏ ửng lên. Trên bàn trà có bốn cái chén đang bốc khói, trong đó có hai chén là trứng gà chưng, ngoài ra còn có bánh bao và điểm tâm do cháu nội mua ở dưới căn tin của bệnh viện.

 

“Ông nội, ăn sáng đi.”

 

“Ai, ai.” Ngồi xuống ghế sô pha, nhận đũa muỗng từ trong tay cháu nội, hai ông cụ làm sao cũng nuốt không trôi.

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc lau nước mắt cho ông nội: “Ông nội, năm nay bọn con sẽ không trở về Mỹ, chờ qua năm mới rồi mới đi. Sau này ở Mỹ cũng sẽ không ở lâu như vậy nữa, tối đa là hai tháng.”

 

“Thực sự?!” Ông cụ nhanh chóng bị từng cái từng cái vui mừng chôn lấp mất.

 

“Thực sự.” Dương Dương tươi cười xán lạn, “Bọn con muốn ở nhà với ông nội.”

 

“… Được… Được…” Bọn họ thích nhất chính là cháu lớn có thể canh giữ bên người bọn họ

 

“Ăn sáng thôi.”

 

“Được được, Ông nội ăn, Ông nội ăn.” Con trai đi xa, không sao cả; “Con dâu” phải ở nhà chăm sóc con nhỏ không thể tới, không sao cả; bọn họ còn có cháu lớn a.

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc ở bệnh viện chăm sóc ông nội. Hai ngày sau, ông Triển và ông Kiều thuận lợi xuất viện, không hề có chút dấu hiệu không tốt nào, sắc mặt hồng nhuận, thậm chí so với trước đây còn có tinh thần hơn. Hai ông cụ vừa về đến nhà đã được hai cháu nhỏ hét to vui mừng chào đón.

 

Tại sao lại nói hét to vui mừng chào đón? Bởi vì thật sự rất cao hứng nên mới hét to a. Hai ông cụ cực kỳ thuơng yêu và cưng chiều hai đứa cháu nhỏ, thì tự nhiên hai đứa cháu nhỏ cũng sẽ cực kỳ thương yêu ông nội.

 

-tcn-

4 thoughts on “Viễn Khê – Phiên Ngoại – Chương 12 (Thượng)

Cảm xúc của bạn và tôi : ≧▽≦ | ↖(^ω^)↗ | ┬_┬ | ლ(¯ロ¯ლ) |╮(╯_╰)╭| (╰_╯) | o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | ●︿● | (⊙︿⊙) | O(∩_∩)O | ╭(╯^╰)╮ | (‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~) | (๏̯͡๏)| ‎— —!| ≧◡≦ |╰⊙═⊙╯ \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦)/ | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | (~_~メ) | (ღ˘⌣˘ღ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s