Viễn Khê – Phiên Ngoại – Chương 8 (Thượng)

Chương 8:

 

Cho đến buổi chiều ngày các cụ trở về lại Doanh Hải, Cố Khê mới biết được chuyện này. Truớc đó, cậu cũng rất hoài nghi sao các cụ có thể nhịn được hai ngày không đến gặp bé con.

 

Đối với mục đích của các cụ lần này, Cố Khê không phải là không cảm động, nhất là sau khi trở về hai ông cụ nhất quyết không cho cậu làm gì cả, hai bà cụ càng trực tiếp hơn, kéo cậu ngồi xuống ghế sô pha, để cậu nghỉ ngơi thật tốt. Muốn nói Cố Khê sợ nhất điều gì, chính là tràng diện như vậy. Bất quá vì để cho lòng các cụ thoải mái một chút, Cố Khê không hề cự tuyệt ý tốt của các cụ.

Vào lúc đi ngủ ban đêm, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc nói với Cố Khê – Dương Dương và Nhạc Nhạc đã làm đồ ăn sáng cho hai ông cụ, khiến cho hai ông cụ rơi nước mắt xối xả.

 

Sau khi Cố Khê biết được, cậu cực kỳ vui mừng vì hai con trai hiểu chuyện và hiếu thuận, cũng hạ quyết tâm phải dạy dỗ hai bé con để hai bé con có thể ngoan ngoãn như hai anh trai của mình vậy, tuyệt đối không thể quá cưng chiều khiến cho bọn nó trở nên hư hỏng.

 

Ở nhà họ Triển, hai ông cụ đang ngủ mơ về cháu nội – mơ cháu lớn làm bữa sáng cho họ; mơ cháu nhỏ đang vây bắt các ông, không ngừng gọi ông nội ông nội. Hai ông cụ ở trong mộng hạnh phúc đến cất tiếng cười vang, hạnh phúc đến bật khóc. Bọn họ sẽ cố gắng sống, sống để nhìn cháu nội lớn lên, sống để bồi thường những thiệt thòi mà bọn họ đã gây ra cho Cố Khê.

 

Trong nháy mắt, tiệc 100 ngày của Bán Nguyệt và Khanh Khách đã đến. Một ngày trước hôm tiệc 100 ngày tổ chức, người của nhà họ Từ đến Doanh Hải. Khi bọn họ tới Bích Sơn Cư, ngoại trừ Từ Mạn Mạn ra, tất cả mọi người đều choáng váng. Đây là nơi để người ‘ở’ sao? Quá, quá … bọn họ không sao hình dung ra được. Ánh mắt của mọi người nhìn Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc thay đổi liên tục.

 

Mà khi bọn họ nhìn thấy hai bé con, trong lòng vợ chồng Từ Khâu Lâm và Từ Khâu Thuật đầy thắc mắc – rốt cuộc bé con này từ đâu tới? Khanh Khách rất giống Tô Nam, nhưng Bán Nguyệt lại giống Cố Khê, bọn họ không sao nghĩ ra được. Cuối cùng cho ra kết luận –  hai bé con này là do Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc ở Mỹ tìm người mang thai hộ, đương nhiên sẽ không nghĩ tới bé con là con ruột của Cố Khê và hai người.

 

Tối hôm đó, người của bốn gia đình gồm hơn mười miệng ăn tổ chức chúc mừng trước ở nhà họ Kiều. Khác với hai anh trai, Bán Nguyệt và Khanh Khách tuyệt đối là ngậm muỗng vàng ra đời, đều được tất cả mọi người thương yêu. Hai bé con cũng không sợ người lạ, ai ôm cũng cho, ai ôm cũng cười, khiến cho các cụ và hai người cha nhìn mà vừa vui vừa lo – Bé con thế này rất nguy hiểm a.

 

Ông cụ quyết định tiệc 100 ngày tổ chức vào buổi trưa cuối tuần. Sáng sớm hôm đó, hai ông cụ và hai bà cụ đi đến hội trường trước, xem cách bố trí thế nào. Khoảng 10g trưa, những người khác mới đến.

 

Vì để tránh cho Cố Khê khó xử, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc đặc biệt thuê một phòng ăn riêng, buổi trưa khai tiệc, Cố Khê và Angela sẽ ở riêng trong phòng này dùng tiệc.

 

11 giờ, khách mời từng người từng người đi tới. Nếu không phải lo lắng cho Cố Khê, thì hai ông cũng sẽ không làm tiệc 100 ngày của hai nhà Triển Kiều đơn giản như thế, hai ông Triển Kiều hận không thể ở phía ngoài hội trường gắn TV thật lớn, cùng thả kinh khí cầu để tất cả mọi người trong thành phố biết được hôm nay là tiệc 100 ngày của cháu trai và cháu gái.

 

Cố Khê, Angela, ông bà Từ cùng Từ Mạn Mạn đều ở trong phòng thuê riêng. Thân thể ông Từ không khoẻ, nên không ra ngoài tham gia náo nhiệt, bà Từ cũng sợ đông đúc, muốn ở chung với con trai. Rex bị Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc kéo ra ngoài iếp khách. Từ Mạn Mạn là sợ đụng trúng người của công ty, thế nên phải trốn. Khanh Khách và Bán Nguyệt đang nằm ở trên ghế sô pha trong  phòng thuê riêng ngủ say sưa, không chút nào ý thức hôm nay mình là nhân vật chính.

 

12 giờ, toàn bộ sảnh đường đã ngồi đông người. Hôm nay hai ông cụ bao trọn nhà hàng đãi tiệc. Người có mặt mũi ở Doanh Hải đều tới, không chỉ có người trong giới kinh doanh và chính khách, còn có một vài ngôi sao nổi tiếng. Thậm chí có rất nhiều người phải từ nuớc ngoài trở về để dự tiệc. Có thể thấy được mặt mũi của hai ông cụ có bao nhiêu lớn.

 

Nhìn một rừng người ở trong đại sảnh, Dương Dương và Nhạc Nhạc rất muốn trốn vào phòng riêng giống như ba ba. Thế nhưng thân là cháu lớn của hai nhà Triển Kiều, bọn nó thật đáng thương là phải ở lại bên người ông nội, không thể chạy loạn. Tom và Thomas cũng rất có nghĩa khí, ở lại cùng với Dương Dương và Nhạc Nhạc, mặc dù bọn nó cũng bị cảnh tượng này hù doạ.

 

Vợ chồng Từ Khâu Lâm và Từ Khâu Thuật cùng với vợ chồng son Từ Hoài Chí cũng bị dọa đến không nhẹ. Bọn họ biết gia đình Triển Kiều có địa vị nhất định ở Doanh Hải, nhưng lại không ngờ địa vị lại cao như thế. Sau khi nhìn thấy cục diện đồ sộ thế này, bọn họ thương luợng với nhau chỉ để lại Từ Khâu Lâm, Từ Khâu Thuật và Từ Hoài Chí làm đại diện, còn mấy người phụ nữ thì trốn vào phòng thuê riêng ở bên cạnh phòng Cố Khê.

 

Nhẹ nhàng đóng cửa lại, Từ Mạn Mạn thè lưỡi, hét lên đầy kinh ngạc: “Trời ơi, chú út, bên ngoài thật là nhiều người a.” May mắn cô không đi ra ngoài.

 

Bà Từ nhịn không được hỏi: “Tiểu Hà, rốt cuộc bối cảnh của nhà Tô Nam và Thiệu Bắc gia là thế nào a?” Bà đã sớm muốn hỏi về vấn đề này.

 

Cố Khê cũng bị trận thế ngày hôm nay làm cho hoảng sợ, cậu cũng không nghĩ tới sẽ có nhiều người đến như thế. “Con cũng không hỏi kỹ Tô Nam và Thiệu Bắc, chỉ biết nhà Tô Nam là làm ăn, nhà Thiệu Bắc là quân đội.”

 

Cố Khê cũng không phải cố ý giấu cha mẹ, mà cậu thật sự không rõ. Trước kia, cậu luôn lãng tránh vấn đề này, mà hiện tại, cậu và hai người kia sống với nhau rất hạnh phúc, nên cũng không cần thiết phải biết rõ điều này.

 

Từ Mạn Mạn nói: “Thôn Trang nói với con – chú Triển và chú Kiều ở Doanh Hải rất có địa vị, ông Kiều là cán bộ cao cấp ở trong quân đội, ba của chú Ngụy trước đây làm thư ký riêng cho ông Kiều.”

 

Ông bà Từ nghe thế thì âm thầm hít khí, thảo nào nhà ở của hai nhà ấy lại chiếm nguyên một ngọn núi, cũng khó trách trước đây hai nhà phản đối chuyện Tô Nam và Thiệu Bắc cùng tiểu Hà sống chung với nhau.

 

Có người gõ gõ cửa, sau đó đẩy cửa bước vào. Nhìn người tới, Cố Khê lập tức đứng lên: “Chị dâu.”

 

Nghê Hồng Nhạn ôm con trai bước vào, vươn tay giao con trai cho Cố Khê, ngồi xuống ghế, thở phào một hơi: “Bên ngoài quá nhiều người, chị ở lại đây với em.”

 

“Em cũng không ngờ hôm nay lại nhiều người như thế.” Cố Khê cũng bất ngờ.

 

Nghê Hồng Nhạn cười nói: “Ông cụ có thể mời được ai thì đều mời. Còn có bạn bè của Tô Nam và Thiệu Bắc.”

 

Angela an tĩnh ăn bữa sáng, Cố Khê nhìn cậu một chút, nói: “Angela, cậu cũng phải làm tiệc 100 ngày cho bé con.”

 

Angela nuốt thức ăn trong miệng xuống, nói: “Tôi không thích nhiều người. Với lại bên kia không có tập tục như người trong nước.”

 

Cố Khê cười nói: “Bọn họ không có, nhưng chúng ta có. Tôi với cậu sẽ làm tiệc 100 ngày cho bé con, rồi cậu mới về nước.”

 

Nghê Hồng Nhạn biết tình huống của Cố Khê, cũng biết tình huống của Angela, nên cô không có gì bất ngờ, ngược lại còn ủng hộ: “Nhất định phải làm đầy tháng và 100 ngày cho bé con. Tình huống của Bán Nguyệt và Khanh Khách đặc biệt, nếu không đầy tháng cũng sẽ náo nhiệt như thế này.”

 

Bà Từ gật đầu: “Phải làm phải làm. Còn phải cho bé con mang khoá trường mệnh, như vậy bé con mới có thể khoẻ mạnh, bình an.”

 

Angela nở nụ cười: “Được, nghe theo các người.”

 

Bên ngoài truyền đến thanh âm của người điều khiển chương trình, tiệc 100 ngày chính thức bắt đầu. Người phục vụ trước tiên gõ nhẹ cửa một cái, sau đó đẩy cửa ra, đem từng món ăn đặt lên bàn. Triển tô Nam và Kiều Thiệu Bắc cũng đi tới, trong miệng của hai người toàn là mùi rượu. Nói với Cố Khê một câu, hai người ôm hai bé con còn đang ngủ đi ra ngoài, để cho các khách mời nhìn xem hai cục cưng yêu dấu của bọn họ.

 

Bầu không khí bên ngoài bởi vì hai bé con xuất hiện mà trở nên càng xôi trào. Khóe miệng Cố Khê lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nếu như có thể, cậu còn muốn sinh them con cho hai người, sinh thật nhiều thật nhiều bé con.

 

Ngày hôm nay, rốt cuộc Dương Dương và Nhạc Nhạc đã thấy được mặt mũi của  ông nội cùng với ba Triển và ba Kiều to lớn đến thế nào. Nói thật, trái tim nho nhỏ của hai đứa sợ đến đập thình thịch. Dù sao cuộc sống trước kia của bọn nó rất đơn giản rất tinh khiết, tuy sau này gặp được hai người ba ba, cuộc sống của bọn nó đã thay đổi rất lớn, thế nhưng vẫn còn rất đơn giản thuần khiết.

 

Thoáng cái có nhiều người như thế đi theo bọn nó chào hỏi và nói chuyện, khiến cho bọn nó cảm thấy so với lên bục nhận giải thưởng ở trường thì còn khẩn trương hơn. Thấy ba Triển và ba Kiều ứng đối như thường, hai đứa càng thêm tôn sùng hai người ba ba. Mặc dù rất khẩn trương, rất không quen, nhưng bọn nó nhất quyết không lùi bước, bọn nó muốn trong tương lai mình cũng sẽ trở thành người lợi hại như hai người ba ba vậy.

 

Xung quanh hò hét ầm ỉ, khiến cho Khanh Khách và Bán Nguyệt tỉnh giấc. Hai ông cụ vội vàng ôm cháu nội vào lòng dỗ dành. Bé con tỉnh dậy thấy nhiều người xa lạ như thế, toàn là những người bọn nó không biết, loại thời điểm này cũng đã biết sợ. Tìm trái tìm phải không tìm được ba ba, Khanh Khách và Bán Nguyệt khóc lên. Hai bà cụ vội vàng ôm cháu nội vào trong phòng của Cố Khê, miễn cho cháu nội của các bà bị doạ sợ đến phát bệnh.

 

Bán Nguyệt và Khanh Khách bị ôm đi, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc dẫn Dương Dương Nhạc và Nhạc đi gặp gỡ mọi người. Nụ cười trên mặt của Dương Dương và Nhạc Nhạc sắp bị cương cứng luôn.

 

Chuyện cá nhân của Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc ít nhiều gì cũng truyền đến tai mọi người, lại thêm hai người giới thiệu Dương Dương và Nhạc Nhạc là hai đứa con lớn của bọn họ, nhưng lại mang họ Cố, hơn nữa lại rất giống Kiều Thiệu Bắc, người thông minh không khó để suy xét ra tình huống trong đó.

 

Triển tô Nam và Kiều Thiệu Bắc biểu hiện rất tự nhiên, ngược lại Dương Dương và Nhạc Nhạc có chút xấu hổ, nghĩ thầm bọn nó có nên đổi tên hay không, tựa như em trai và em gái vậy – một đứa họ Triển Kiều, một đứa họ Kiều Triển.

 

Cố Khê dỗ hai bé con ngừng khóc, rồi cậu để hai bà cụ ôm con ra ngoài. Hôm nay là tiệc 100 ngày của hai bé con, hai bé con cũng không thể vắng mặt. Bị bà nội bế đi ra ngoài, Bán Nguyệt và Khanh Khách thấy được ông nội, vươn tay muốn ôm.

 

Ông Triển và Ông Kiều vô cùng cao hứng a, hai ông ôm lấy cháu trai và cháu gái, hôn lên mặt hai bé con mấy cái. Hai ông cụ ngồi ở phía trên bàn chủ nhà, không ít người đi tới kính rượu hai ông, thuận tiện trêu chọc hai bé con đáng yêu một chút. Dương Dương và Nhạc Nhạc giống y đúc Kiều Thiệu Bắc, hai bé con này lại giống y đúc Triển Tô Nam, bất cứ ai đến kính rượu đều cực kỳ kinh ngạc. Hai ông cụ lấy trà thay rượu, uống đến vui vẻ, uống đến hăng say.

 

Sau khi chào hỏi một vài người quan trọng, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc liền dẫn hai con trai lớn quay về bàn chủ nhà. Bán Nguyệt và Khanh Khách lập tức vùi đầu vào trong ngực của ông nội, ba ba thúi quá. Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc có con cưng mọi việc đều vui cất tiếng cười ‘ha ha’.

 

Toàn bộ người trong đại sảnh mở tiệc đều vui vẻ nhiệt tình chúc mừng hai ông cụ cùng với Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc. Dù sao ở đây cũng quá đông đúc ồn ào, sau khi để khách mời nhìn thấy rõ Khanh Khách và Bán Nguyệt, hai ông cụ liền để hai bà cụ ôm hai bé con đi, giao lại cho Cố Khê.

 

Trong phòng thuê riêng, ba bé con nằm ở trên sô pha mềm mại ‘y bì bõm nha’ chơi đùa, Cố Khê cùng Angela và Nghê Hồng Nhạn cười cười nói nói, trọng tâm câu chuyện tất nhiên không rời khỏi bé con.

 

Nhìn nụ cười hạnh phúc trên mặt chú út, nhìn ba bé con đáng yêu nằm trên ghế sô pha, Từ Mạn Mạn đột nhiên cảm thấy năm nay làm đám cưới, sang năm sinh con cũng rất tốt.

 

Tiệc 100 ngày kéo dài đến 3g chiều mới kết thúc. Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc không phụ hy vọng của mọi người uống đến thật say, ngay cả Rex, Từ Khâu Lâm, Từ Khâu Thuật và Từ Hoài Chí đều uống đến say mềm, say đến bất tỉnh nhân sự. Bởi vì Trang Phi Phi còn chưa bị bại lộ thân phận là cháu rể của hai nhà Triển Kiều, nên may mắn tránh được một kiếp. Hắn và những người khác dìu mấy người uống say lên xe, ông Triển và ông Kiều ôm hai bé con đang ngủ say lên một chiếc xe khác, miễn cho bọn nó bị mùi thúi của hai ba làm cho nghẹt thở.

 

Từ đầu đến cuối Cố Khê không hề lộ diện, nhưng cậu không cảm thấy thiệt thòi, trái lại còn thở phào một hơi. Tuy đã được hai nhà Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc chấp nhận, nhưng cậu cũng không muốn đối mặt với nhiều người khác, chỉ thầm nghĩ sống yên bình với hai người đàn ông mình yêu.

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc cùng Tom và Thomas cũng mệt muốn chết. Vừa lên xe, bốn đứa đã dựa vào lưng ghế xe ngủ say; Angela ngồi chung một chỗ với Cố Khê, cậu đặt tay lên trên bụng, tựa vào trên vai Cố Khê chợp mắt; Cố Khê cũng không nói gì để tránh quấy rầy Angela, cậu vươn mắt nhìn cảnh vật đang lướt qua ở bên ngoài cửa sổ xe hơi, trong lòng cảm khái ngàn lần.

 

Trở lại Bích Sơn Cư, mấy tên đàn ông say đến nằm bẹp dí. Cố Khê giao con cho ông bà cụ chăm sóc, còn cậu thì chăm sóc cho hai người uống đến bất tỉnh kia. Dương Dương và Nhạc Nhạc cùng Tom và Thomas giúp chú (ba ba) Angela chăm sóc cho chú (ba) Rex.

 

Cẩn thận lau mặt cho hai người, đầu ngón tay lướt qua mặt mày cho dù uống say nhưng khóe miệng vẫn mang theo nụ cười thỏa mãn của hai người, Cố Khê cũng nở nụ cười nhàn nhạt. Quả nhiên, bản thân kiên trì mang thai là đúng. Hai người này sẽ từ từ buông bỏ được quá khứ. Sờ sờ lên bụng mình, Cố Khê mong muốn trong cuộc đời này, mình còn có thể sinh thêm bé con cho hai người. Bất kể là Tô Nam, hay là Thiệu Bắc, lần này mình sẽ không chọn người nào làm cha. Đương nhiên, hay nhất là của cả hai người, một đứa họ Triển Kiều; một đứa họ Kiều Triển.

 

Tại trong phòng bếp, Lý Trân Mai và Quách Nguyệt Nga đang nấu canh giải rượu, hai bà kéo Từ Mạn Mạn qua một bên thầm thì to nhỏ. Vốn Lý Trân Mai đối với đám cưới của con gái mình và Thôn Trang đã có chút lo lắng, nay tận mắt nhìn thấy thực lực của hai nhà Triển Kiều thì lại càng lo lắng hơn.

 

Tuy nói nhà bà là người thân của Cố Khê, nhưng gia đình lại là từ nông thôn đi ra, nhất là hôm nay nhìn thấy trong công ty Triển Tô Nam có rất nhiều cô gái xinh đẹp, dáng dấp eo thon, phong thái dịu dàng, bà càng thêm lo lắng. Con gái so với bên phía chồng, tầm thường đến không thể tầm thường hơn được nữa.

 

Từ sau khi con trai mình có việc làm, lại phát hiện Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc không phải là nhân vật tầm thường, Quách Nguyệt Nga liền thu liễm tính tùy hứng của mình lại, bắt đầu nỗ lực làm một người con dâu ngoan của nhà họ Từ, miễn cho Từ Khâu Thuật phiền chàn bà, sẽ ly dị với bà. Lý Trân Mai rất lo lắng cho con gái, Quách Nguyệt Nga cũng quan tâm theo.

 

Từ Mạn Mạn nghe xong nỗi lòng của mẹ mình, rất bất đắc dĩ mà nói “Nếu Thôn Trang thích vẻ ngoài xinh đẹp, anh ấy cũng sẽ không theo đuổi con a. Nếu sau này trái tim anh ấy thay đổi, con cũng sẽ không mặt dày mày dạn mà quấn lấy anh ấy. Con cũng không cảm thấy mình rất xấu a.”

 

“Con nhỏ này.” Lý Trân Mai thúc giục: “Con mau bảo Thôn Trang tổ chức đám cưới đi, rồi sớm sinh em bé, cột chặt trái tim của Thôn Trang lại.”

 

Từ Mạn Mạn không nói gì: “Sau này lại nói đi. Mẹ, mẹ mau đem canh giải rượu tới cho chú út đi.”

 

“Con phải chú ý kỹ. Không nghe người lớn nói thì chỉ có hại thôi con ạ!” Cận thẩn dặn dò con gái thêm một lần nữa, Lý Trân Mai giảm lửa, tiếp tục nấu canh giải rượu, Từ Mạn Mạn nhân cơ hội đào thoát.

 

Triển Tô Phàm cũng uống nhiều rượu, bất quá không giống như hai người anh say đến không còn biết gì. Triển Tô Phàm ngã dựa vào lưng ghế sô pha, nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Ông cụ và bà cụ đã mang theo cháu nội đi lên lầu nghỉ ngơi, ông bà Từ cũng đã đi nghỉ ngơi. Trong phòng khách chỉ còn hai người Trang Phi Phi và Triển Tô Phàm.

 

Từ Mạn Mạn từ trong phòng bếp đi ra, nhìn thấy Trang Phi Phi, suy nghĩ một chút, cô gật nhẹ đầu với đối phương. Trang Phi Phi ngẩng đầu, sửng sốt một chút, sau đó đứng lên, cùng Từ Mạn Mạn đi ra ngoài.

 

Đi tới trong sân, Từ Mạn Mạn nói thẳng: “Mẹ em vừa tìm em, muốn bọn mình mau tổ chức đám cưới. Bảo rằng thấy trong công ty có rất nhiều cô xinh đẹp, sợ anh sẽ bị người khác cướp đi.” Nói đến câu cuối, Từ Mạn Mạn phì cười một tiếng.

 

Trang Phi Phi làm bộ tổn thương, nói: “Anh không đáng tin như vậy sao? Thật tổn thương lòng anh.”

 

Từ Mạn Mạn bĩu môi, dùng tiếng địa phương của Phổ Hà nói: “Ai bảo mạ của tui luôn cảm thấy tui không xứng với anh.”

 

Bốn phía không người, Trang Phi Phi ôm cổ Từ Mạn Mạn, gặm lên miệng của ở đối phương một cái: “Xứng đôi xứng đôi, là anh không xứng với cô Mạn Mạn.”

 

“Đáng ghét.” Lui ra khỏi vòng tay của Trang Phi Phi, mặt Từ Mạn Mạn đỏ bừng, nhưng vẫn dùng tiếng địa phương lớn giọng nói: “Nếu không, hai tụi mình cứ cưới nhau cho xong đi. Tui đột nhiên muốn làm mạ.”

 

Trang Phi Phi thoáng cái ngây ngẩn cả người, giây tiếp theo, hắn cao hứng ôm lấy Từ Mạn Mạn, hét lớn: “Mạn Mạn! Cuối cùng em đã đồng ý gả cho anh!” Hét xong, hắn ôm Mạn Mạn quay tròn vài vòng.

 

Từ Mạn Mạn ôm hắn, cười nói: “Em đồng ý cho anh làm ba ba.”

 

“Mạn Mạn!” Trang Phi Phi ôm thật chặt lấy Từ Mạn Mạn, cực kỳ kích động, “Cảm ơn em.” Cám ơn em đã cho anh một cuộc sống hoàn toàn mới.

 

Từ Mạn Mạn cũng ôm chặt lấy hắn, giả vờ hung dữ nói: “Nếu anh dám thích người khác, em sẽ để con của anh gọi người khác là ba!”

 

“Không dám không dám, vợ yêu tốt như thế biết tìm đâu ra.” Trang Phi Phi thích chặt cánh tay.

 

Hai người trẻ tuổi ở trong gió rét ôm lấy nhau thật chặt. Trong cuộc tình của bọn họ – thân phận, địa vị, hình dáng… không phải là điều quan trọng; bọn họ chỉ cần biết bọn họ yêu nhau.

 

Một lát sau, Trang Phi Phi đè nén thanh âm, nói: “Mạn Mạn, anh có chuyện, muốn thẳng thắn với em.”

 

Từ Mạn Mạn nghe thấy trong lời nói của đối phương có sự khẩn trương, nói: “Anh nói đi.”

 

Trang Phi Phi trầm mặc, lại qua một lúc lâu, hắn mới mở miệng: “Trước đây, anh từng sống trong thế giới đen, từng hút qua … ma tuý.”

 

“A!” Từ Mạn Mạn thật sự bị giật mình.

 

Trang Phi Phi ôm chặt lấy thân thể khiếp sợ của Mạn Mạn, không cho cô rời đi. Hắn vốn định tiếp tục giấu diếm, nhưng lại không định tiếp tục giấu diếm.

 

Lúc này đổi thành Từ Mạn Mạn trầm mặc, Trang Phi Phi chờ cô tuyên án. Mấy phút sau, Từ Mạn Mạn thấp giọng hỏi: “Có thể ảnh hưởng đến con không?”

 

Trang phi phi nhắm mắt lại, một lúc sau mới nói: “Sẽ không. Anh đã sớm cai nó.”

 

“Hô! Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi. Về việc này, anh trăm ngàn lần chớ nói với người nhà của em, bọn họ nhất định sẽ lo lắng. Sau này không cho anh qua lại với những người kia a.”

 

“Sẽ không. Anh chỉ muốn sống cùng em thật tốt, những chuyện kia đều đã là quá khứ, anh chỉ là không muốn giấu em mà thôi.”

 

Từ Mạn Mạn đẩy Trang Phi Phi ra, hôn lên mặt đối phương một cái, giả vờ thoải mái nói: “Nhìn trên phần anh đã biết hối cải để làm người mới, em tha thứ cho anh.”

 

“Mạn Mạn…” Lại ôm người vào vòng tay của mình một lần nữa, Trang Phi Phi thật lâu không nói gì.

 

-tcn-

Advertisements

2 thoughts on “Viễn Khê – Phiên Ngoại – Chương 8 (Thượng)

Cảm xúc của bạn và tôi : ≧▽≦ | ↖(^ω^)↗ | ┬_┬ | ლ(¯ロ¯ლ) |╮(╯_╰)╭| (╰_╯) | o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | ●︿● | (⊙︿⊙) | O(∩_∩)O | ╭(╯^╰)╮ | (‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~) | (๏̯͡๏)| ‎— —!| ≧◡≦ |╰⊙═⊙╯ \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦)/ | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | (~_~メ) | (ღ˘⌣˘ღ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s