Viễn Khê – Phiên Ngoại – Chương 7 (hạ)

Dương Dương và Nhạc Nhạc nhanh tay lau nước mắt cho ông nội, Tom và Thomas cắn chặt răng đến độ da mặt căng chặt.

 

Ông Triển và Ông Kiều hối hận ngàn lần, ôm lấy cháu nội, nói: “Ông nội có lỗi với các con, Ông nội đã khiến các con chịu quá nhiều đau khổ.”

 

“Ông nội, bọn con không cảm thấy khổ.”

Dương Dương đóng cửa kính xe lại, không cho Ông nội nhìn nữa, cười nói: “Ông nội, bọn con thực sự không cảm thấy khổ, người cực khổ là ba ba. Ông nội, các ông không nên suy nghĩ về những chuyện trước đây nữa. Ba ba không nghĩ, con và Nhạc Nhạc không nghĩ, cho nên các ông cũng đừng nghĩ đến nữa.”

 

Nhạc Nhạc nói chen vào: “Hãy nghĩ đến Khanh Khách và Bán Nguyệt.”

 

Hai ông cụ ôm chặt lấy cháu nội: “Ông nội có lỗi với các con a.”

 

“Ông nội, nói xong rồi thì đừng nghĩ đến nữa.” Dương Dương và Nhạc Nhạc rất hối hận khi đáp ứng đưa ông nội tới Phổ Hà, Nhạc Nhạc còn nói: “Ông nội, Khanh Khách và Bán Nguyệt khẳng định rất nhớ các ông, hôm nay chúng ta quay về sớm một chút đi.”

 

Nhìn hai đứa cháu lớn vô cùng hiểu chuyện, lại nhớ đến hai đứa cháu nhỏ đáng yêu ở nhà, ông triển và ông Kiều cố nén chua xót, gật đầu: “Ông nội sẽ cố gắng sống thật khoẻ, sống để nhìn các con lớn lên, nhìn các con thành gia lập nghiệp.”

 

Nhạc Nhạc liếc mắt nhìn tài xế, tiến đến bên tai ông nội, nhỏ giọng nói: “Ba ba nói ba ba còn muốn sinh cục cưng, còn muốn sinh em trai em gái cho bọn con.”

 

Ông Triển thoáng cái sửng sốt, trong mắt tràn đầy kinh hỉ, Ông Kiều thấy thế liền vội hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

 

Nhạc Nhạc tiếng tới bên tai ông, chỉ chốc lát sau, ông Kiều cũng không còn đau thương nữa, thay vào đó là cực kỳ vui vẻ. Ách, ông lại lo lắng hỏi: “Thân thể ba ba con không khoẻ, không nên cố sức, ông nội có các con là đủ rồi.”

 

Ông Triển cũng gật đầu đồng ý: “Ông nội có các con đã thấy hạnh phúc.”

 

Nhạc Nhạc cười nói: “Ba ba nói ba ba sẽ chú ý thân thể. Bởi vậy, ông nội phải sống thật khoẻ mạnh vui vẻ, không nên suy nghĩ đến những chuyện buồn.”

 

“Được, được, ông nội sẽ sống thật khoẻ mạnh vui vẻ, ông nội sẽ không buồn, không buồn.”

 

Hai ông cụ tự thề ở trong lòng, từ nay về sau, bọn họ nhất định sẽ cưng chiều “con dâu’ hết mình, cùng nỗ lực bù đắp những thiệt thòi của “con dâu”.

 

Tom và Thomas nhìn Dương Dương và Nhạc Nhạc dỗ hai ông cụ vui vẻ, đột nhiên rất bội phục hai người. So sánh với Dương Dương và Nhạc Nhạc, bọn nó còn chưa đủ trưởng thành. Hai đứa quyết định sau này phải học tập Dương Dương và Nhạc Nhạc nhiều hơn.

 

Hơn 10 phút sau, xe hơi lái đến trước nhà ông bà Từ. Xe dừng lại, Dương Dương và Nhạc Nhạc nhảy xuống xe trước tiên, hưng phấn mà nói: “Ông nội, bà nội, Tom, Thomas, nơi này chính là chỗ ở trước đây của chúng ta và ba ba.”

 

Hai người đỡ ông bà nội xuống xe. Cửa nhà ông Từ đột nhiên mở ra, Từ Mạn Mạn và Trang Phi Phi nghe được động tĩnh, đi ra chào đón.

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc vô cùng kinh ngạc và vui vẻ: “Chị, anh Thôn Trang, các người không đi làm à.”

 

Trang Phi Phi nói: “Bọn anh nghe thấy tiếng trực thăng bay qua, nghĩ có phải có ai đó đến đây không, không nghĩ tới lại là các cụ tới.”

 

Ông Triển và Ông Kiều tay chống gậy, tay nắm chặt tay cháu nội, đi vào trong nhà. Viền mắt hai người lại ươn ướt, nơi này chính là nơi cháu nội cùng ‘con ‘dâu’của nhà bọn họ đã sinh sống mười mấy năm qua.

 

Từ Mạn Mạn và Trang Phi Phi cũng không vội dẫn các cụ vào trong nhà, để bốn cụ già và 2 đứa bé chậm rãi nhìn ngó xung quanh. Nơi này chính là gia đình nhà nông điển hình, chỉ có một điểm khác là trong sân không có gà chạy, chân tường cũng không có trồng rau.

 

“Truớc đây, bọn con và ba ba đều ở trên lầu một, ông bà nội thì ở dưới đấy.” Dương Dương giới thiệu.

 

Những người khác vừa nghe, liền nói: “Đi lên xem một chút.”

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc đỡ ông nội, Trang Phi Phi và Từ Mạn Mạn đỡ hai bà cụ, Tom và Thomas đi đầu lên lầu. Tom nhìn thấy cửa của một gian phòng không có khóa, đẩy mở ra.

 

Nhạc Nhạc ở phía sau nói tới: “Đó là phòng của ba anh.”

 

Tom và Thomas đi vào, gian phòng không lớn, bài biện cũng rất đơn giản. Ông cụ và bà cụ cũng đã đi tới nơi, vừa nhìn thấy tình cảnh trong phòng, bọn họ liền cảm thấy thật chua xót.

 

Ở cửa nhìn một hồi, mọi người lại đến phòng sát vách, đó là phòng của Dương Dương và Nhạc Nhạc trước kia. Trong phòng bài biện cũng không khác lắm, một giường đôi, một bàn học, một tủ quần áo nhỏ. Bất quá khiến cho bốn cụ già cực kỳ khiếp sợ chính là trong phòng treo toàn là giấy khen, đều là của Dương Dương và Nhạc Nhạc. Mà người làm chủ của những giấy khen ấy – Dương Dương và Nhạc Nhạc hơi có chút ngượng ngùng.

 

Ông Triển và Ông Kiều buông tay cháu nội ra, rảo bước đi vào phòng. Nhìn từng tấm giấy khen, bọn họ cảm thấy cực kỳ tự hào và kiêu ngạo, đây là cháu lớn của bọn họ a. Ách, vẫn phải nên cảm kích Cố Khê, cảm kích cậu ấy kiên cường, cảm kích cậu ấy đả sinh ra cho bọn họ hai đứa cháu giỏi giang ưu tú như thế.

 

Xem xong từng tấm giấy khen, ông Kiều xoay người lại, nói với Trang Phi Phi và Từ Mạn Mạn đang đứng cùng nhau ở ngay cửa phòng: “Đêm nay bọn ta muốn ngủ ở đây một đêm.”

 

“Dạ, gối chăn đều có sẵn.”

 

Tom rất nhanh nòi theo: “Tối nay, con và Thomas cũng muốn ở chỗ này.”

 

Thomas kéo Dương Dương, nói: “Dương Dương, tối nay bọn em ngủ ở đây được không?”

 

“Được.” Dương Dương cười nói, “Chỉ sợ các em ngủ không quen.”

 

“Không đâu.” Tom và Thomas vỗ ngực cam đoan.

 

Trên lầu thì  không đủ phòng, dưới lầu thì phòng óc lộn xộn, điều quan trọng là WC nằm ở ngoài trời, trời lạnh, thực sự rất bất tiện. Trang Phi Phi liền đề nghị hai bà cụ qua ở bên căn nhà Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc đã mua lúc trước. Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc mua lại căn nhà đó là để sau này Cố Khê có quay về Phổ Hà, cả nhà bọn họ có nơi để ở. Bên kia tiện nghi hơn, cũng rộng rãi thoải mái hơn.

 

Hai ông cụ muốn tự cảm nhận một chút gian khổ mà ‘con dâu’ và cháu nội đã từng trải qua, nên cũng đồng ý để bạn già qua bên kia ở. Ngụy Hải Trung cũng ở bên kia, để chăm sóc cho hai bà cụ, chuyện ngủ lại buổi tối cứ thế quyết định.

 

Chuyện hai ông cụ đi tham quan trường học, hiệu trưởng của trường liền lập tức đem chuyện này nói cho lãnh đạo của huyện biết. Trang Phi Phi biết ông cụ không thích cùng những người này tiếp xúc quá nhiều, nên gọi điện thoại nhắc cha vợ đừng để ãnh đạo huyện phái người đến thăm hai ông cụ.

 

Buổi trưa, hai vợ chồng Từ Khâu Lâm và Từ Khâu Thuật đều tới. Vừa thấy bọn họ, hai ông cụ liền nắm chặt tay bọn họ mà liên tục nói cám ơn, cám ơn bọn họ đã chăm sóc và cưu mang Cố Khê và bọn nhỏ nhiều năm qua. Mặt của vợ chồng Từ Khâu Thuật đỏ rần, rất chột dạ, nhất là Quách Nguyệt Nga, không dám đối mặt với Dương Dương và Nhạc Nhạc.

 

Cơm trưa do Lý Trân Mai và Quách Nguyệt Nga phụ trách, Từ Khâu Lâm và Từ Khâu Thuật cung kính mời hai ông cụ vài ly rượu. Hai ông cụ liên tục hỏi bọn họ về sinh hoạt của Cố Khê cùng Dương Dương và Nhạc Nhạc lúc ở chỗ này, một chút chi tiết cũng không bỏ qua. Bất quá Từ Khâu Lâm và Từ Khâu Thuật cũng không dấu diếm điều gì, tất nhiên sẽ là biết gì nói nấy.

 

Quách nguyệt Nga để tỏ lòng mình đã hối cải làm một người mới, nên kể về Cố Khê và Dương Dương Nhạc Nhạc có bao nhiêu đáng thương thì có bấy nhiêu đáng thương. Nhất là lúc Cố Khê vừa đến Phổ Hà, khi đó một người ôm hai đứa con nhỏ kiếm sống vô cùng gian khổ, Quách Nguyệt Nga kể lại những gì bà ta chứng kiến, hoặc nghe lại từ những người khác, có gì thì kể hết cái nấy, căn bản không thấy được Dương Dương và Nhạc Nhạc không ngừng nháy mắt với bà ta.

 

Ông Triển và Ông Kiều nghe kể mà không sao nuốt nổi cơm, rượu cũng không  uống trôi, vô cùng tự trách. Hai bà cụ thì không ngừng ở trong lòng oán than hờn giận hai ông cụ, càng thêm yêu thương cháu nội, yêu thương ‘con dâu’ hơn. Tom và Thomas thì mặt mày chầu bậu, vô cùng mất hứng, bọn nó đều oánh trách chú Triển và chú Kiều.

 

Cũng là Từ Khâu Thuật thấy được ánh mắt của Trang Phi Phi, ở dưới gầm bàn đạp mạnh vợ mình một đạp, lúc này Quách Nguyệt Nga mới ngậm miệng.

 

Ông Triển và Ông Kiều đã hiểu vì sao con trai không nói cho bọn họ biết sự tồn tại của cháu nội. Nếu đổi lại là bọn họ, đừng nói đến chuyện tha thứ, chỉ không đoạn tuyệt quan hệ cha con cũng đã là quá tốt rồi.

 

Thấy ông nội tự trách, Dương Dương và Nhạc Nhạc thở dài trong lòng, cũng có chút hiểu rõ mỗi lần bọn nó ở trước mặt các ba kể về chuyện trước kia, thì tâm tình của các ba là như thế nào.

 

Ngày hôm nay, trong lòng ông Triển và ông Kiều đều cực kỳ đè nén. Tom và Thomas cũng rầu rĩ không vui. Dương Dương và Nhạc Nhạc ra sức an ủi ông bà nội, rồi lại an ủi Tom và Thomas. Trang Phi Phi và Từ Mạn Mạn cũng không đến nhà máy nữa, hai người được ông cụ ra chỉ thị, không được gọi điện thoại báo cho Cố Khê biết.

 

Dương Dương lén gọi điện thoại cho bác cả, nhờ bác cả vào tối nay khuyên nhủ ông bà nội không nên nghĩ nhiều về chuyện trước đây nữa. Tuy Từ Khâu Lâm không biết trước đây hai ông cụ đã làm ra chuyện gì, nhưng nhìn phản ứng của hai ông cụ, bác ta cũng đoán được trước đây hai người đã đối xử với Cố Khê rất tồi tệ.  Sự việc đều đã trôi qua nhiều năm như thế, hiện tại ba mẹ cũng đều sống ở Doanh Hải, còn là sống ở trong nhà của hai ông cụ, tự nhiên Từ Khâu Lâm sẽ đồng ý giúp đỡ chuyện này.

 

Buổi tối, vợ chồng Từ Khâu Lâm và Từ Khâu Thuật lại tới nấu cơm mời khách, Từ Khâu Lâm một câu cũng không nhắc tới chuyện trước đây Cố Khê và con trai đã chịu những khổ sở gì, chỉ nói sau khi nhà bọn họ có Cố Khê cùng Dương Dương và Nhạc Nhạc thì có bao nhiêu sung sướng, bao nhiêu hòa thuận, bao nhiêu thay đổi, và bọn họ có bao nhiêu cảm kích Cố Khê.

 

Cố Khê là cô nhi, được bà nội nhặt về nuôi, khi cậu tốt nghiệp tiểu học, bà nội liền qua đời. Cố Khê sống cô độc một mình, nên đối với người thân vẫn luôn có một loại khát vọng rất mãnh liệt. Gia đình ông Từ cho cậu tình thân mà cậu khao khát đã lâu, cho cậu một gia đình hoàn chỉnh, có người thân theo đúng ý nghĩa. Ông bà Từ không thể rời xa Cố Khê, Cố Khê cũng không thể nào rời xa bọn họ.

 

Ông Triển và Ông Kiều cực kỳ cực kỳ cảm kích gia đình ông Từ đã thu nhận Cố Khê và hai đứa nhỏ, nếu khi đó không có bọn họ chứa chấp Cố Khê, thì hai lão già hồ đồ cố chấp bảo thủ này sẽ thật sự trở thành tội nhân.

 

Đêm nay, Ông Triển và Ông Kiều thao thức cả đêm. Ở bên trong gian phòng đơn sơ mà căn bản trước đây bọn họ sẽ nhìn với ánh mắt kinh thường, bọn họ tựa hồ đã hiểu ra làm thế nào để bồi thường cho ‘con dâu’. Cố Khê muốn không phải là tiền tài của bọn họ, mà là muốn được bọn họ đối xử thật tâm, muốn được yêu thương bảo bọc như đối với con trai ruột của mình vậy.

 

Trong phòng của Dương Dương và Nhạc Nhạc, hai đứa cùng Tom và Thomas đang chơi game, rốt cuộc hai anh em nhà khỉ con cũng đã cười vang. Dương Dương và Nhạc Nhạc thực sự không cảm thấy trước đây bọn nó đã có bao nhiêu khổ cực, bởi vì bọn nó có ba ba, có ông bà nội yêu thương.

 

Trời dần dần sáng, gà trống của nhà sát vách cất tiếng gáy to vang. Một đêm ngon giấc, Dương Dương và Nhạc Nhạc nghe tiếng gáy liền tỉnh lại. Tom và Thomas khoát chân lên người bọn nó ngủ say sưa. Hai đứa trao đổi ánh mắt với nhau, từ trong mắt đối phuơng nhìn ra ý nghĩ giống nhau. Nhẹ nhàng đem chân Tom và Thomas đặt xuống, hai đứa nhè nhẹ đi xuống giường, mặc quần áo tử tế, rồi rón rén đi ra ngoài.

 

Trong căn phòng dưới lầu, Từ Mạn Mạn và Trang Phi Phi vẫn còn đang ngủ. Sau khi hai người nhận giấy chứng nhận kết hôn, Trang Phi Phi liền da mặt dày mà đòi ăn ở chung với Từ Mạn Mạn.

 

Hai người đi xuống lầu, đi tới nhà bếp để lấy nước nóng, sau đó đi tới WC đánh răng rửa mặt. Tựa như đang quay về những ngày truớc đây, hai anh em nhìn nhau cười vui.

 

Bọn họ nhớ lại ngày đó đột nhiên ba Triển và bà Kiều xuất hiện; nhớ lại ba Triển và bà Kiều quỳ gối trước mặt ba ba cầu xin tha thứ; nhớ lại bọn nó luộc trứng gà lăm lên mặt ba Triển và bà Kiều, cuối cùng hai vị ba ba ăn quả trứng ấy, không để cho bọn nó ăn; nhớ lại bọn nó chỉ sau một ngày đã không thể rời khỏi ba Triển và bà Kiều; nhớ lại ba Triển dẫn bọn nó ngồi trực thănng bay tới Doanh Hải; nhớ lại rất nhiều rất nhiều chuyện mà trước đây bọn nó căn bản sẽ không nhớ tới.

 

Hiện tại, bọn họ có ông bà nội ruột, có em trai em gái, và trên mặt ba ba luôn hiện lên nụ cười hạnh phúc. Ba ba nói đúng, bọn nó phải nhìn về phía trước, không thể dừng mãi ở quá khứ. Bọn nó không phải kẻ ngu, bọn nó có thể nhìn ra được ông bà nội vẫn luôn cố gắng bù đấp cho bọn nó, nhìn ra được người chú hai mà bọn nó không thích cũng vẫn đang cố sức bù đấp cho bọn nó. Cho nên bọn nó cũng sẽ học tập ba ba, luôn nhìn về phía trước.

 

“Nhạc Nhạc, em xắt đồ, anh đi hấp bánh bao.”

 

“OK.”

 

Hai đứa nhỏ đi và phòng bếp. Dương Dương thuần thục thay than tổ ong mới trong bếp lò, rồi nhen lửa; Nhạc Nhạc xắt cải trắng, lột vỏ đậu; Dương Dương đặt lồng hấp lên bếp lò, đem bánh bao nguội lạnh bỏ vào trong, đậy nắp lại, tiếp theo lấy bốn quả trứng gà, một chén đặt hai quả, rồi đánh trứng lên; Nhạc Nhạc mở nước rửa rau. Mặc dù hiện tại không cần bọn nó phải ra tay nấu cơm, nhưng động tác của Dương Dương và Nhạc Nhạc không hề có chút bỡ ngỡ nào.

 

Trong bếp bốc lên từng làn khói làm mờ mắt người, tiếng nước sôi ‘cô cô’ vang lên liên tục. Nhìn đồng hồ, đã đến giờ ông nội thức dậy, Dương Dương đem nước sôi đổ vào trong chén, trứng gà đã được đánh đến tơi xốp lập tức biến thành trứng gà hoa,  múc vào trong chén một muỗng đường trắng, Dương Dương đặt hai cái chén lên bếp lò để giữ nóng, tiếp tục cầm lấy cái vá để bắt đầu xào rau; Nhạc Nhạc mở nấp lồng hấp ra, dùng chiếc đũa chọt chọt bánh bao, đã nóng và mềm, bé đậy nấp lại, hạ lồng hấp xuống, lấy một cái nồi khác ra, để chuẩn bị nấu cháo.

 

Tom và Thomas vẫn còn đang khò khò, hai anh chị cũng sẽ không thức dậy sớm như vậy, thời gian của bọn nó vẫn còn rất dư giả. Dương Dương xào rau gần xong, Nhạc Nhạc đi ra khỏi phòng bếp, đi thẳng lên lầu.

 

Đi đến phòng của Ông nội, Nhạc Nhạc gõ cửa một cái, phòng trong truyền đến thanh âm của một người: “Ai vậy.”

 

“Ông nội, các ông thức dậy chưa?”

 

“A, đã dậy rồi.”

 

Nhạc Nhạc nghe thế, xoay người chạy xuống lầu. Chỉ chốc lát sau, Dương Dương và Nhạc Nhạc mỗi người bưng một cái chén đi ra khỏi phòng bếp.

 

Ông Triển và Ông Kiều ở trong phòng đang thay quần áo, lại có người gõ cửa, Ông Kiều đứng ở bên giường đi tới mở cửa. Vừa mở cửa ra, ông Kiều liền ngây ngẩn cả người.

 

“Ông nội, buổi sáng tốt lành, ăn sáng thôi.”

 

Dáng tươi cười của Dương Dương và Nhạc Nhạc ở trong mắt ông Kiều có chút mơ hồ. Ông chỉ theo bản năng mà lách người sang một bên nhường đường.

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc bưng mâm đi vào phòng, đặt lên bàn, nhìn người đang sửng sờ, nói: “Ông nội, buổi sáng tốt lành, ăn sáng thôi.”

 

Đường nhìn của ông Triển cũng có chút mơ hồ. Dương Dương và Nhạc Nhạc cười cười với hai ông, rồi chạy ra ngoài. Đợi bọn nó trở lại lần thứ hai, ông Triển và ông Kiều còn đang sửng sờ nhìn hai chén trứng gà ở trên bàn.

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc bưng cháo và bánh báo đặt lên bàn, đóng cửa lại, hỏi: “Ông nội, các ông đánh răng trước hay là ăn trước?”

 

“…” Ông Triển và Ông Kiều lau nước mắt, “Ăn, ăn, ăn sáng trước.”

 

“Súc miệng trước.”

 

“… Được, được…” hai ông cụ còn đang sửng sờ nên như hai con rối bị điều khiển, nghe cháu nội nói gì thì làm theo thế đó.

 

Đưa nước cho ông nội súc miệng, Dương Dương và Nhạc Nhạc đưa ông nội ngồi vào bên bàn, Dương Dương nói: “Ông nội, ăn sáng đi. Sau này con và Nhạc Nhạc sẽ thường xuyên làm đồ ăn sáng cho ông nội.”

 

“Ông nội, ba ba nói chúng ta phải nhìn về phía trước. Con và anh hai phải nhìn về phía trước, ông nội cũng nên như thế.”

 

“… Được, được…” Hai ông cụ tay chân luốn cuống cầm lấy đôi đũa, hai mắt rất nhanh liền mơ hồ.

 

“Ông nội, ăn sáng đi.”

 

Dương Dương lau mắt cho Ông nội (Ông Triển), đưa cho ông một cái muỗng. Ông Triển không có cầm lấy, mà ôm lấy cháu nội, ôm thật chặt. Cháu nội của mình nấu bữa sáng cho mình.

 

Ông Kiều cũng ôm lấy Nhạc Nhạc, gật đầu: “Ông nội ăn, Ông nội ăn.”

 

Buổi sáng này, ông Triển và ông Kiều cảm nhận được hàm nghĩa của từ cực kỳ hạnh phúc. Bọn họ mong ước – nếu như có kiếp sau, bọn họ nhất định sẽ không để cho ‘con dâu’ của mình chịu bất kỳ khổ cực nào, nhất định phải để cho cháu nội lớn lên vòmg tay yêu thương của bọn họ.

2 thoughts on “Viễn Khê – Phiên Ngoại – Chương 7 (hạ)

Cảm xúc của bạn và tôi : ≧▽≦ | ↖(^ω^)↗ | ┬_┬ | ლ(¯ロ¯ლ) |╮(╯_╰)╭| (╰_╯) | o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | ●︿● | (⊙︿⊙) | O(∩_∩)O | ╭(╯^╰)╮ | (‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~) | (๏̯͡๏)| ‎— —!| ≧◡≦ |╰⊙═⊙╯ \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦)/ | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | (~_~メ) | (ღ˘⌣˘ღ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s