Viễn Khê – Phiên Ngoại – chương 6 (hạ)

Đây là lần đầu tiên cậu thấy được thế lực của nhà họ Triển, mà khi những người đó gọi Kiều Thiệu Bắc là “cậu Kiều”, Cố Khê liền cúi đầu nhìn tay cậu bị Kiều Thiệu Bắc nắm chặt, cậu cố rút ra.

 

Kiều Thiệu Bắc liếc nhìn Cố Khê, nhận lấy cái túi từ trong tay của một người, đem bỏ vào trong lòng Cố Khê, nói: “Tiểu Hà, em vào WC thay quần áo đi.”

 

Cố Khê gật đầu, cầm túi, bước đi. Đi mấy bước, cậu quay đầu lại nhìn nhìn, Kiều Thiệu Bắc đã bị một số người bao quanh. Thiệu Bắc trông thật thành thục, thật khí phách… Mà chính mình … Cố Khê đột nhiên cảm thấy cái túi trong tay thật nặng, nặng đến không cầm nổi.

Lo lắng cho Triển Tô Nam, mặc dù cảm xúc bị hạ xuống thấp, nhưng Cố Khê vẫn nhanh chóng thay áo quần xong. Kiều Thiệu Bắc rất cẩn thận, trong túi còn có cả quần lót sạch sẻ, và một cái khăn lông. Trên người khô mát, Cố Khê rửa đi vết máu khô ở trên tay, lau lau tóc, bỏ quần áo dơ vào trong túi, bước nhanh ra khỏi WC. Đi tới cửa phòng cấp cứu, Cố Khê gặp được một người cậu quen biết.

 

“Anh Hải Trung.”

 

Ngụy Hải Trung đang nói chuyện với Kiều Thiệu Bắc, nghe tiếng thì nhìn lại: “Tiểu Hà.”

 

Cố Khê bước nhanh đi tới, Ngụy Hải Trung lập tức nói: “Nhờ có em. Nơi Tô Nam xảy ra chuyện cách nơi em ở trước đây tương đối gần, may là cậu ta phản ứng nhanh, trốn đến chỗ của em.”

 

Cố Khê nhìn về phía phòng cấp cứu, Kiều Thiệu Bắc nói “Vừa có y tá cầm máu đi vào, tình huống của Tô Nam cũng không quá xấu, cậu ta sẽ không sao.” Nói xong, y kéo Cố Khê đến ngồi xuống bên cạnh mình.

 

Điện thoại của Ngụy Hải Trung vang lên, anh đi ra ngoài nghe điện thoại

 

Kiều Thiệu Bắc nắm tay Cố Khê, cũng không có tâm tình nói chuyện trời đất. Lúc này Cố Khê không rút tay ra, hai người lặng lẽ nắm tay nhau. Một giờ sau, đèn phòng cấp cứu tắt đi, Kiều Thiệu Bắc và Cố Khê nhanh chóng đứng lên.

 

Cửa phòng cấp cứu rất nhanh được mở ra, y tá đẩy băng ca cứu thương ra ngoài, Triển Tô Nam đang nằm ở trên đó nhắm mắt lại, mang mặt nạ dưỡng khí, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Trong lòng Cố Khê nháy mắt quặn thắt, chỉ cảm thấy hai chân như nhũng ra, không thể đứng vững.

 

Kiều Thiệu Bắc ôm chặt cậu, vội hỏi bác sĩ cùng đi theo ra: “Tình huống thế nào?”

 

“Đạn đã lấy ra, không có thương tổn phần trọng yếu, chỉ là mất máu quá nhiều, chờ thuốc mê tan hết, người có thể tỉnh lại.”

 

“Cảm ơn ngài! Bác sĩ!” Cố Khê hầu như mừng đến chảy nước mắt, Tô Nam không có việc gì, Tô Nam không có việc gì!

 

Cầm bàn tay lạnh lẽo của Tô Nam, một đường đi theo băng ca cứu thương chạy đến phòng bệnh, giờ khắc này Cố Khê đột nhiên phát hiện – có hai người đối với cậu rất quan trọng, rất rất quan trọng. Quay đầu, muốn tìm tên còn lại, lại phát hiện đối phương đã ở trước mặt cậu.

 

Người nọ nở nụ cười nhìn cậu, ôm lấy cậu: “Tiểu Hà, anh đã nói Tô Nam không sao, không có lừa em đúng chưa.”

 

“… Ở đây, an toàn không?” Cậu sợ.

 

“Yên tâm.”

 

Hai chữ này lập tức làm cho Cố Khê an tâm. Cậu tin tưởng y, rất tin tưởng.

 

Lần này, Triển Tô Nam trúng đạn đã khiến Cố Khê rất sợ hãi. Ở trong bệnh viện, Cố Khê không thể chăm sóc cho Triển Tô Nam, dù sao cậu cũng chỉ là bạn của Tô Nam. Bà Triển tự mình đến bệnh viện chăm sóc cho con trai.

 

Trong thời gian này, Triển Tô Nam không thể gặp được Cố Khê nên tính tình cực kỳ nóng nảy. Ở bệnh viện được 3 ngày, hắn la hét đòi xuất viện. Nguy cơ còn chưa triệt để giải trừ, ông Triển phái người đưa con trai về nhà, không cho chống lệnh. Triển Tô Nam càng không thấy được Cố Khê, cả người đều không thoải mái. Hắn lập tức gọi điện cho Kiều Thiệu Bắc, muốn y nghĩ biện pháp khuyên nhủ ba mẹ mình, để hắn có thể quay về biệt thự ở khu đô thị, chỉ có ở đó, Cố Khê mới có thể dễ dàng “chăm sóc” cho hắn.

 

Ông Triển vội vàng xử lý chuyện lần này, đứa con lớn được coi trọng nhất lại bị thương, lửa giận của ông là có thể tưởng tượng. Bà Triển chưa bao giờ nhúng tay vào chuyện của chồng con. Con trai lớn không muốn ở nhà, muốn quay về khu đô thị, sau khi hỏi ý chồng và được sự đồng ý, bà Triển cũng tuỳ theo con trai.

 

Cũng chính lúc này đây, lại có một tình tiết – Triển Tô Phàm đặt biệt thần tượng anh trai, nên đã đối với Cố Khê cực kỳ bất mãn. Hắn vốn đã không thích anh hai và anh Thiệu Bắc làm bạn với Cố Khê – một kẻ nghèo hèn, hiện tại anh hai hắn bị thương, thế nhưng không muốn ở lại nhà, cứ muốn quay về khu đô thị để được ở cùng với tên kia, hắn lại càng thêm bất mãn, càng thêm căm ghét Cố Khê hơn.

 

Khi đó, Cố Khê còn chưa biết Triển Tô Phàm chán ghét cậu đã gần đến đỉnh điểm. Tất cả tâm trí của cậu đều đặt ở trên người Triển Tô Nam bị thương. Triển Tô Nam bị trúng đạn vào bụng, sau khi quay về bên khu đô thị thì biến thành ‘người sống đời thực vật’, chỉ biết ăn và ngủ.

 

Cố Khê cũng không đi làm thêm nữa, mỗi ngày, sau khi ở trường làm xong bài tập là cậu đi thẳng về nhà. Mỗi ngày, Kiều thiệu Bắc đều đến trường học đón cậu. Mỗi ngày, Cố Khê đều ở dưới ánh mắt ghen tỵ, hoài nghi, căm ghét, ao ướt của mọi người mà vội vã leo lên xe của Kiều Thiệu Bắc.

 

Trong trường học, cậu vẫn luôn là đề tài trọng tâm được bàn tán, Cố Khê không phải không biết, nhưng cậu vô pháp chạy trốn khỏi thế tiến công đầy ‘tình’ của hai người, dần dần cậu cũng không thể rời khỏi hai người. Lần này Triển Tô Nam gặp chuyện không may, Cố Khê càng thêm kiên định – chỉ cần bọn họ nguyện ý ‘làm bạn’ với cậu, cậu tuyệt đối sẽ không rời đi.

 

Gần khu nhà của Triển Kiều có một cái chợ rất lớn. Mỗi ngày, trước khi đi học, Cố Khê sẽ đến đây mua thức ăn, sau đó đem về bỏ tủ lạnh, buổi chiều tan học về nhà là cậu có thể nấu cơm.

 

Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc đều cực kỳ mong muốn – mỗi ngày Cố Khê đều có thể về nhà nấu cơm cho bọn họ ăn, mà không phải đi ra ngoài làm thêm. Giờ đây, hai người đã tìm được một cái cớ hoàn chỉnh.

 

Đừng nhìn Kiều Thiệu Bắc không bị thuơng mà tưởng rằng y bị lạnh nhạt. Ngoại trừ không uống thuốc ra, thì y hưởng đãi ngộ cũng hoàn toàn y chang Triển Tô Nam.

 

Hôm nay khi đón Cố Khê, Kiều Thiệu Bắc đưa cho cậu một cái túi, nói: “Cho em.”

 

“Em?” Cố Khê ngồi ở ghế phụ lái, vẻ mặt nghi ngờ mở túi ra, cái gì đây?

 

“Gần đây em quá cực khổ, quà tặng cho em.” Tặng cho Cố Khê một nụ cười đầy quyến rũ, Kiều Thiệu Bắc tiếp tục lái xe.

 

Cố Khê bị nụ cười của y khiến cho tim đập nhanh không ngừng, nói: “Cái gì mà cực khổ chứ.”

 

Chỉ cần anh và Tô Nam đều khoẻ mạnh, em có mệt mỏi thêm nữa cũng sẽ không cảm thấy khổ cực. Huống chi bây giờ cuộc sống của em rất hạnh phúc, rất hạnh phúc. Cố Khê không nói cho Kiều Thiệu Bắc nghe những lời này, cậu lấy cái hộp trong túi ra, mở nắp đậy.

 

Vừa nhìn thấy đồ vật bên trong, cậu lập tức lắc đầu: “Quà này quá quý, em không thể nhận.” Bên trong là một cái đồng hồ.

 

Nếu như nói trước đây Cố Khê không biết cái đồng hồ này trị giá bao nhiêu tiền, thì sau một năm chung sống với hai người, cậu hết sức rõ ràng giá trị của nó. Đồng hồ trên tay Kiều Thiệu Bắc chính là cùng một hiệu với cái này.

 

“Em lại khách sáo với anh. Vậy tối nay làm sao anh có thể không biết xấu hổ mà yêu cầu em một việc quan trọng đây?”

 

“Yêu cầu gì?” Cố Khê ngây ngốc rơi vào bẩy rập.

 

Kiều Thiệu Bắc nghiêm trang nói: “Tối nay anh muốn ăn gà nấu đông.”

 

Đây là cái loại yêu cầu gì vậy?

 

“Anh muốn ăn cái gì thì em nấu cho anh là được, cái này thực sự không cần.” Cố Khê muốn đem đồng hồ trả lại. Cậu đã nhận quá nhiều ‘quà’ từ bọn họ rồi, nhận càng nhiều, cậu càng bất an lo sợ.

 

Kiều Thiệu Bắc đè lại tay Cố Khê, hai mắt vẫn nhìn thẳng phía trước: “Tối nay anh muốn em lau người cho anh.” (=.=’)

 

Mặt Cố Khê nháy mắt đỏ bừng, ấp a ấp úng không biết nói gì. Kiều Thiệu Bắc có chút ghen tỵ, nói: “Mỗi ngày em đều lau người cho Tô Nam. Hắn là người bệnh, anh không thèm dành với hắn. Vậy em lau người cho anh một lần được không?”

 

“Thiệu Bắc…”

 

“Cứ quyết định như thế. Tối nay em cũng phải lau người cho anh. Mau đeo đồng hồ lên để anh nhìn xem, nhanh lên một chút nhanh lên một chút.”

 

Không từ chối được Kiều Thiệu Bắc thúc giục, Cố Khê đeo đồng hồ lên tay. Không bự giống như cái trên cổ tay Kiều Thiệu Bắc, cũng không nam tính bằng, chiếc đồng hồ tinh xảo này đeo vào cổ tay thon gầy của Cố Khê cực kỳ thích hợp.

 

“Thật đẹp.” Kiều Thiệu Bắc cầm lấy tay trái của Cố Khê nhìn ngắm, thoả mãn cực kỳ, “Ánh mắt của anh thật chuẩn.”

 

“Thiệu Bắc…”

 

Kiều Thiệu Bắc buông tay Cố Khê ra, thay đổi tay lái xe, đưa tay trái của mình qua, so sánh với cổ tay đối phương, nói: “Có phải rất xứng đôi không?” Y chang đồng hồ tình nhân.

 

Cố Khê nuốt nuớc miếng một cái, mang theo một chút mộng tưởng nào đó, sợ hãi mà gật đầu. Kiều thiệu Bắc ôn nhu nở nụ cười, thế nhưng Cố Khê cúi đầu nên không nhìn thấy.

 

“Tiểu Hà.”

 

“Dạ?”

 

Anh rất thích em. Kiều Thiệu Bắc nắm thật chặt tay trái của Cố Khê: “Tối nay phải lau người cho anh.”

 

“… Dạ.” Từ chối không được, cũng … không muốn từ chối.

 

Cơm tối, Cố Khê nấu gà nấu đông mà Kiều Thiệu Bắc muốn ăn, nấu thịt kho tàu mà Triển Tô Nam muốn ăn. Từ khi chuyển qua bên này, Triển Tô Nam ngoại trừ vết thương bị súng bắn được băng bó ở trên bụng ra, thì nhìn chẳng giống người bị thương chút nào. Được Cố Khê nuôi chỉ mới một tuần, Triển Tô Nam đã gần sắp có hai cằm.

 

Thấy Kiều Thiệu Bắc mua đồng hồ cho Cố Khê, bấy giờ Triển Tô Nam cũng quyết định đổi một cái đồng hồ cùng kiểu dáng, với tên gọi rất đẹp – bạn bè thì phải mang đồng hồ giống nhau.

 

Cố Khê cũng không hướng suy nghĩ về phương hướng khác, cậu tự nói với mình –  chúng ta là bạn bè, là bạn bè.

 

Mỗi lần nghĩ đến thân thể của mình, một chút tình yêu say đắm mà Cố Khê dành cho hai người liền biến mất sạch sẽ. Đừng nói đến chuyện cậu có thân thể bình thường hay không, chỉ việc cậu thích cùng lúc hai người thì cũng đã phản bội sự tin tưởng của hai người kia đối với cậu.

 

Mặt đỏ tim đập, Cố Khê tận tâm tận lực hơn cả lúc bình thường mà lau người cho  Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc. May là hai người chỉ đơn thuần để cậu lau người, nếu bọn họ còn làm ra những hành động khác, chính Cố Khê cũng không dám cam đoan mình có thể cắm đầu bỏ chạy hay không.

 

Thân thể cậu rất xấu xí, nhất định không thể để bọn họ biết. Nhưng nghĩ đến thân thể cường tráng đầy vị đàn ông của hai người hoàn toàn khác xa với cậu, Cố Khê liền đầu váng mắt hoa, nhất là hai người hoàn toàn không chê giấu cái bộ phận sinh dục kia, càng làm cho mặt Cố Khê nóng như bị thiêu cháy. Cố Khê không hề biết, cái bộ dạng không dám nhìn rồi lại không thể không nhìn kia của cậu, tựa như một cái vuốt mèo, đang cào cào vào trong lòng hai người.

 

Buổi tối, Cố Khê mệt chết đi được, nặng nề ngủ say. Cửa phòng ngủ nhè nhẹ mở ra từ bên ngoài, có hai thân ảnh tựa như kẻ trộm từ từ đi vào. Hai người lợi dụng ánh sáng của di động để đi tới bên giường. Hai người bò lên giuờng từ hai phía, y như những tên tình dục cuồng mà sờ sờ cánh tay đặt ở ngoài chăn của người nọ, sờ sờ mặt của người nọ, sờ sờ vai của người nọ. Quá đáng hơn là – hai người tiến đến trước mặt người nọ, hôn lên những phần thân thể lộ ra bên ngoài của người nọ, thậm chí còn hôn môi người nọ. Thẳng đến khi người đang ngủ say sắp bị hai người làm cho tỉnh dậy, thì hai người mới chịu bỏ qua, rời đi y như lúc tới, nhẹ tay nhẹ chân đi ra ngoài.

 

Đóng cửa phòng Cố Khê lại, Triển Tô Nam ôm bụng bị thương mà sầu muộn: “Đêm nào cũng nửa đêm đi ăn vụng thế này thật không thể chấp nhận được.”

 

“Cậu muốn làm cho tiểu Hà chạy trốn sao?” Kiều Thiệu Bắc đỡ lấy người đang bị thương còn rất suy yếu, nhưng máu dê thì đã đến đỉnh đầu, trở về phòng.

 

Triển Tô Nam từ từ bước đi, than thở: “Có lẽ tiểu Hà sẽ chấp nhận cậu hoặc tôi, nhưng tuyệt đối sẽ không chấp nhận cả hai chúng ta.” Hừ, hắn bất mãn nói: “Cậu làm cái gì thế, sao lại thích cùng một người với tôi?”

 

Kiều Thiệu Bắc trừng hắn, liếc mắt: “Tôi còn muốn hỏi cậu như vậy đấy.”

 

“Ai…” Triển Tô Nam u buồn, “Đây là là sự bi ai của bạn bè, sẽ thích cùng một người. Nếu như tiểu Hà là sinh đôi thì tốt rồi, cậu một tôi một.”

 

Kiều Thiệu Bắc nói: “Tôi thích tiểu Hà chỉ có một không hai.” (độc nhất vô nhị)

 

“…” Triển Tô Nam trầm ngâm một hồi, chậm rãi gật đầu, “Ừ, cũng đúng, tôi cũng thích tiểu Hà chỉ có một không hai.”

 

Sắp đi đến phòng của hai người, Kiều Thiệu Bắc nói: “Đừng suy nghĩ nữa. Trước tiên vây Tiểu Hà lại đã, không cho em ấy bị người khác câu đi, chúng ta luôn có thể nghĩ ra biện pháp để em ấy đáp ứng. Chúng ta còn trẻ, không cần vội.”

 

“Ừ, có đạo lý, ai dám theo đuổi em ấy, tôi một phát bắn chết hắn.” Triển Tô Nam đưa tay làm động tác bắn súng, rất là kiêu ngạo.

 

Đến phòng ngủ, hai người đều tự đi đến giuờng của riêng mình. Triển Tô Nam từ từ bò lên giuờng, nghĩ đến gương mặt đỏ bừng của Cố Khê khi tắm, hắn liền muốn cười to, thời điểm đó tiểu Hà thật xinh đẹp. Mà Kiều Thiệu Bắc cũng đang nằm trên giường thì suy nghĩ làm sao để Cố Khê giảm giờ đi làm thêm xuống mức thấp nhất, y và Tô Nam một chút cũng không ngại sẽ nuôi người kia.

 

 

Hôn lên nơi đã từng chừa đựng bé con của Cố Khê, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc chưa thỏa mãn mà liếm liếm môi. Thế nhưng không thể làm tiếp, bọn họ không còn trẻ nữa, miệt mài quá độ sẽ ảnh huởng sức khoẻ. Thành thật mà nói – người nọ là ‘vợ’ của bọn họ, còn rất nhiều thời gian a.

 

Triển Tô Nam mặc quần lót cho Cố Khê, Kiều Thiệu Bắc mặc áo lót cho Cố Khê. Còn hai người chỉ mặc quần lót, sau đó kéo mềm lên, ôm lấy Cố Khê cùng nhau ngủ trưa.

 

Cố Khê mệt đến độ một đầu ngón tay cũng không nhấc lên nổi. Một hồi tình ái kiệt liệt vừa rồi tựa như rút hết tất cả khí lực mà cậu đã tích luỹ được trong thời gian ở cử, hiện tại cậu chỉ muốn ngủ mà thôi.

 

Bất quá, lúc động tình vừa nãy, cậu đột nhiên nhớ đến một chuyện trước kia, Cố Khê xoay người nằm nghiêng, đặt tay lên chỗ vết thương bị súng bắn ở trên bụng Triển Tô Nam, lúc này mới nhắm lại mắt, chuẩn bị ngủ một hồi. Triển Tô Nam cầm tay cậu, khóe miệng mỉm cười cũng nhắm hai mắt lại.

 

Kiều Thiệu Bắc hôn lên vai Cố Khê, cảm khái một câu: “Trước đây, mỗi lần phải đợi em ngủ say thì anh và Tô Nam mới có thể len lén hôn em, rốt cuộc hiện tại đã có thể muốn hôn liền hôn.”

 

Cố Khê giật mình, mở mắt ra, xoay người lại, kinh ngạc hỏi: “Các anh làm thế lúc nào?!”

 

Triển Tô Nam mở mắt ra, mang theo hoài niệm mà cười nói: “Khi em dọn tới ở với bọn anh. Em không phải thật sự cho là bọn anh chỉ đơn thuần xem em là bạn bè chứ. Nếu là bạn bè, sao lại để em ở chung với bọn anh.” Lúc này, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc cũng không tiếp tục che giấu “dụng tâm hiểm ác” của mình nữa.

 

Cố Khê nghe thế liền sửng sờ. Cậu cho rằng, cho rằng…

 

“Tiểu Hà,” Kiều Thiệu Bắc áp sát lại, dụ dỗ hỏi: “Khi nào thì em thích anh và Tô Nam?”

 

Cố Khê nhích người ra, quay đầu đi không thèm nhìn Kiều Thiệu Bắc, thế nhưng vừa quay đầu, lại đối mặt với Triển Tô Nam, tránh không thể tránh, cậu chỉ có thể rủ mắt nhìn chăn.

 

Triển Tô Nam cũng áp sát vào, vuơn tay sờ tới sờ lui trên bụng Cố Khê: “Tiểu Hà, nói cho bọn anh biết đi, khi nào thì em thích anh và Thiệu Bắc? Là cùng thích? Hay là thích anh trước, sau đó mới thích cậu ta?”

 

“Này này, tôi muốn kháng nghị a.” Kiều Thiệu Bắc cũng sờ lên bụng Cố Khê, nhắc nhở đối phương về quan hệ giây giờ của bọn họ, dám chiếm đoạt một mình.

 

Cố Khê rất không muốn trả lời, thế nhưng hai người trước sau không cho phép cậu trốn tránh. Cậu nhắm mắt lại, lời nói ở ngay miệng hồi lâu, cuối cùng cũng thốt ra: “Umm, em cũng, không biết nữa… lúc phát hiện ra, thì đã, thích.”

 

“Vậy thời gian đại khái là lúc nào a?” Hai người được một tấc lại muốn tiến một thước. Bọn họ đánh mất 12 năm ‘nói chuyện yêu đương’, phải nghĩ biện pháp để bù lại.

 

Mặt Cố Khê đỏ rần, da mặt cậu vốn mỏng, lại có nhiều chuyện xảy ra như vậy. Dù cho bây giờ, ba người đã sống với nhau đầy hạnh phúc, thì có một vài chuyện bí mật, cậu vẫn không muốn nói ra.

 

Lại một lát sau, Cố Khê mới nói: “Trước khi Tô Nam bị bắn, em đã, thích các anh.”

 

Ánh mắt của hai người đồng thời sáng ngời. “Tiểu Hà, có phải em vừa gặp bọn anh là đã yêu bọn anh?”

 

Nghĩ đến lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, Cố Khê nở nụ cười: “Không có. Lần đầu tiên thấy các anh, em rất khẩn trương.”

 

“Tại sao?” Cư nhiên lại không phải là vừa gặp đã yêu? Hai người rất buồn bực, bọn họ chính là vừa liếc mắt một cái là đã thích người này.

 

Cố Khê hiếm khi trêu ghẹo, nói: “Các anh là cậu ấm của Khôn Hành, em bất quá chỉ là một học sinh nghèo vượt khó, rất sợ ruớc lấy phiền phức. Em còn đang trông chờ vào học bổng của trường a.”

 

Trái tim hai người liền chua xót, bất quá vẫn bị lời nói của Cố Khê chọc cười. Kiều Thiệu Bắc nói: “Lần đầu tiên anh nhìn thấy em, sau đó vẫn muốn được gặp lần nữa. Kỳ thực lúc anh và Tô Nam đi tìm em để muốn dưa muối cũng không phải là lần thứ hai bọn anh gặp em.”

 

“Dạ?”

 

Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc kể cho cậu nghe lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy cậu bày sạp, bao gồm cả chuyện hai người theo dõi cậu đi mua thức ăn, còn có 3 năm trung học hai người đã ở sau lưng cậu làm những gì, tất cả toàn bộ đều kể ra hết. Quen biết hơn 10 năm, hai người đem tất cả mọi sự việc mà trước đây vẫn không có cơ hội nói cho Cố Khê biết, giờ đây toàn bộ nói ra.

 

Cố Khê an tĩnh nghe, có cảm động, có đau thương, có may mắn hạnh phúc. Cậu đan mười ngón tay của mình vào tay hai người, đợi sau khi hai người nói xong, cậu nói: “Hôm sinh nhật 18 tuổi đó, nguyện vọng cuối cùng mà em cầu xin chính là — em hy vọng có thể làm bạn vĩnh viễn với hai anh, em mong ước ba chúng ta có thể chung sống vĩnh viễn với nhau.”

 

Thân thể Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc chấn động mạnh, hai người một trái một phải hôn lên gò má của Cố Khê: “Nguyện vọng của em nhất định sẽ thành hiện thực.”

 

“Em rất chờ mong.”

 

Hiện tại, bọn họ có tính là đang trong ‘thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt’ không? Đang nói chuyện bình thường với nhau, chẳng biết lúc nào đã biến thành anh anh em em. Cố Khê không có cự tuyệt hai người, đây là nguyện vọng của sinh nhật năm cậu 18 tuổi. Khi đó, cậu chỉ dám mong ước – được làm bạn vĩnh viễn với bọn họ; hiện tại, cậu lại mong ước – hai người này có thể vĩnh viễn sống cùng cậu, có thể vẫn luôn yêu thương cậu.

 

Tô Nam, Thiệu Bắc… các anh là mối tình đầu của em, cũng là tình yêu say đắm duy nhất của đời em. Chỉ có các anh, duy nhất một mình các anh.

Advertisements

4 thoughts on “Viễn Khê – Phiên Ngoại – chương 6 (hạ)

Cảm xúc của bạn và tôi : ≧▽≦ | ↖(^ω^)↗ | ┬_┬ | ლ(¯ロ¯ლ) |╮(╯_╰)╭| (╰_╯) | o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | ●︿● | (⊙︿⊙) | O(∩_∩)O | ╭(╯^╰)╮ | (‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~) | (๏̯͡๏)| ‎— —!| ≧◡≦ |╰⊙═⊙╯ \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦)/ | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | (~_~メ) | (ღ˘⌣˘ღ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s