Viễn Khê – Phiên Ngoại – Chương 3 (thượng)

Chương 3

 

Kiều Thiệu Bắc và Triển Tô Nam thức dậy cùng lúc, vừa tỉnh dậy, trong mắt bọn họ đều là mờ mịt. Hình như bọn họ vừa trở về thời đi học, và được nhìn thấy người kia. Tay đụng phải một thân người, bọn họ đồng thời nhìn sang, ‘A’, bọn họ nở nụ cười hạnh phúc.

 

Ánh sáng mơ hồ chiếu qua rèm cửa sổ, Triển Tô Nam lấy đồng hồ báo thức ở giuờng qua, oh, đã 8g20. Cảm giác như vừa nằm xuống thì trời đã sáng.

 

Quay đầu nhìn về phía nôi em bé, hai bé con vẫn ngủ say vù vù, khó trách bọn họ lại ngủ một giấc đến trời sáng. Hai bé con nửa đêm đều không tỉnh, có lẽ do ban ngày vì điều chỉnh sai giờ mà không được cho ngủ. Bé con còn ngủ, nên Cố Khê cũng còn ngủ, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc cũng không rời giường, tiếp tục nằm xuống, bọn họ cũng chưa tỉnh ngủ a. Từ sau khi hai bé con chào đời, bọn họ rất ít có cơ hội ngủ nướng. Đương nhiên, này là khổ cực trong hạnh phúc.

 

Hai người không muốn dậy, nhưng có hai người khác đã rời giường và đang nóng lòng chờ đợi. Ông Triển và ông Kiều ngồi ở trong phòng khách mà nóng ruột, đã hơn 8g rồi sao Tô Nam và Thiệu bắc còn chưa xuất hiện? Dương Dương và Nhạc Nhạc đã thức dậy. Bán Nguyệt và Khanh Khách cũng nên dậy uống sữa chứ?

 

Bà Triển nhìn hai người thỉnh thoảng ngó lên lầu nhìn xung quanh, bất đắc dĩ nói: “Giờ còn sớm mà, hôm qua bọn nó ngồi máy bay lâu như vậy, lại bị lệch múi giờ, sẽ không dậy sớm như vậy đâu.”

 

Ông Triển cũng biết mình hơi quá sốt ruột, lúng túng nói: “Tôi đây không phải là lo lắng cho Khanh Khách và Bán Nguyệt sao.” Cả buổi tối ông đều nằm mơ mình đang ôm cháu nội.

 

Bà Triển liếc mắt trừng ông: “Bé con đói bụng sẽ khóc. Giờ vẫn im lặng, hiển nhiên là còn đang ngủ. Bé con ngủ một ngày 20 tiếng, ông đừng có hối thúc. Bé con ngủ không đủ sẽ ảnh hưởng đến quá trình phát triển.”

 

“Tôi có hối thúc gì đâu.” Ông Triển ngồi xuống, nhẫn nhịn không nhìn lên lầu.

 

Chuẩn bị chút nữa sẽ ra ngoài chơi bóng rổ với Tom và Thomas, Dương Dương nhìn bộ dạng rốt suột của hai ông nội, cười hỏi: “Ông nội, có phải muốn ôm em trai với em gái của con không?”

 

Mặt Ông Triển và ông Kiều thoáng cái sáng lên: “Có thể chứ?”

 

Dương Dương nói: “Có thể. Lúc ở Mỹ, thường thường sáng sớm tụi con sẽ vào phòng của ba ba để ôm Khanh Khách và Bán Nguyệt ra ngoài, để ba ba có thể ngủ ngon.”

 

Hai ông cụ vừa nghe thế, lập tức nói: “Vậy con đi đi, để cho ba ba các con có thể yên giấc, đỡ phải một hồi Khanh Khách và Bán Nguyệt tỉnh dậy làm ồn bọn họ.”

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc cười cười, từ trên thảm đứng lên, đi lên lầu. Bà Triển và bà Kiều nhìn theo, cũng không nói gì.

 

Ông Từ ở một bên nói: “Bán Nguyệt và Khanh Khách y chang Dương Dương và Nhạc Nhạc. Khi Dương Dương và Nhạc Nhạc còn bé cũng yên tĩnh như thế. Chỉ khi đói bụng mới khóc lên.”

 

Vợ chồng ông Triển và ông Kiều vừa nghe thế, đều cảm thấy khổ sở, tiếc nuối lớn nhất của bọn họ chính là không được chứng kiến quá trình lớn lên của hai cháu lớn.

 

Ông Từ lại nói: “Khi đó không có tả chống thấm như bây giờ, tất cả đều là tả vải. Tuy nói tả bây giờ tiện dụng, nhưng tôi thấy tả vải vẫn tốt hơn – thông thoáng và mềm mại. Chỉ là phiền phức phải giặt tẩy. Tôi đã sờ qua tả chống thắm, nếu xài thời gian dài rất dễ bị hâm bị lở?”

 

Nghe ông Từ nói thế, bốn cụ già đều thấy rất lý. Việc này chính là bà Từ bảo ông Từ nói, vốn bà muốn nói trực tiếp với Cố Khê, nhưng tìm không ra cơ hội. Ông Từ cũng hiểu được tả chống thấm rất bí hơi, sẽ làm làn da của bé con bị rôm sảy, như thế nào cũng cảm thấy rất khó chịu.

 

Lúc này bà Triển và bà Kiều mới phát hiện ra mình quá sơ ý, hai người nhanh gọi điện thoại cho bạn bè để học hỏi kinh nghiệm. Từ chỗ bạn bè biết được nên dùng tả vải sẽ tốt hơn, hơn nữa tiệm bán đồ trẻ em cũng có bán, hai người liền ngồi không yên, đi lên lầu thay quầu áo để đi mua ngay.

 

Ông bà Từ thấy người hai nhà Kiều Triển đối xử với Cố Khê hay bọn nhỏ đều rất thật tâm, liền yên tâm không ít. Bọn họ vẫn lo lắng hai bà cụ không thể chấp nhận bé con do Cố Khê sinh ra.

 

Trên lầu, Dương Dương và Nhạc Nhạc trước tiên là ghé tai vào cửa phòng của ba ba nghe trộm, thấy trong phòng không có động tĩnh gì, Dương Dương mới nhè nhẹ vặn mở nắm cửa. Cửa không bị khóa trái, bọn nó từ từ đẩy cửa ra, ló đầu vào thăm dò. Thấy ba ba vẫn còn ngủ ở trên giường, các em vẫn còn nằm ở trong nôi, hai đứa nhẹ tay nhẹ chân tiến vào phòng.

 

Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc biết có người vào phòng, hai người mở mắt ra nhìn, liền nở nụ cười.

 

“Ba? Các ba đã dậy rồi?” Bị phát hiện, Dương Dương và Nhạc Nhạc vẫn đi vào.

 

Ra hiệu cho hai con nhỏ giọng, bọn họ liếc mắt nhìn Cố Khê vẫn đang ngủ, Kiều Thiệu Bắc nhỏ giọng nói: “Các con ôm em xuống nhà đi. Nói với ông bà nội xem các em có tiểu không, rồi tắm cho các em.”

 

“Dạ.” Dương Dương ôm lấy em gái, Nhạc Nhạc ôm lấy em trai, động tác của hai đứa rất thuần thục, không làm cho các em tỉnh giấc, sau đó nhè nhẹ đi ra ngoài.

 

Có ba mẹ chăm sóc cho bé con, Triển Tô Nam và kiều thiệu Bắc cũng lười biếng, ôm Cố Khê tiếp tục ngủ.

 

Hôn nhẹ lên mặt em trai em gái đang ngủ, Dương Dương và Nhạc Nhạc cẩn thận đi xuống lầu. Hai đứa đi từng bậc một, rất sợ không cẩn thận sẽ làm các em ngã xuống. Đi đến bậc thang cuối cùng, bọn nó mới dùng tốc độ bình thường bước đi.

 

Thấy hai đứa đi xuống, ông Triển và ông Kiều nhanh chóng đứng dậy, bước tới, Dương Dương và Nhạc Nhạc nhỏ giọng nói: “Bán Nguyệt và Khanh Khách còn chưa tỉnh, ba ba nói xem thử các em có tiểu không, với lại tắm cho các em.”

 

“Được, được.”

 

Lầu một có một gian phòng được ông Triển bố trí thành phòng em bé. Hai người vui mừng từ trên tay Dương Dương và Nhạc Nhạc ôm lấy bé con. Thấy cháu trai cháu gái còn đang ngủ, bọn họ cũng không dám nói chuyện lớn tiếng. Ôm cháu nội vào phòng em bé. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say sưa của cháu trai và cháu gái, ông Triển và ông Kiều không nhịn được chỉ muốn cười.

 

Kiểm tra tả chống thắm, hai ông cụ mặt đầy hạnh phúc mà nhăn mặt nhăn mũi, không chỉ có nước tiểu, còn có cả phân. Dương Dương và Nhạc Nhạc ở một bên giúp ông nội thay tả chống thấm cho các em, một bên nhắc nhở ông nội trong ngày hôm nay nhớ tắm cho các em.

 

Ông Triển và ông Kiều cũng không tới phòng khách xem ti vi, mà ngồi chờ hai bé con tỉnh dậy, bọn họ sẽ tắm cho bé con. Xoa cái mông nhỏ của cháu trai, mặt ông Triển cười tươi như hoa, rốt cuộc cảm nhận được cái gì gọi là về già đùa cháu. Các ông thế mà chưa từng lau mông cho con trai của mình đâu đấy.

 

9 giờ hơn, Cố Khê mới thức dậy. Vừa mở mắt ra thì thấy Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc vẫn còn ở bên, liếc mắt nhìn nôi em bé, hai bé con không có ở đó, không đợi cậu hỏi, Triển Tô Nam đã nói: “Dương Dương và Nhạc Nhạc đã ôm con xuống nhà giao cho ba mẹ.”

 

“Mấy giờ rồi?”

 

“9g10, có muốn ngủ tiếp một lát không?”

 

Kiều Thiệu Bắc ngồi dậy. Cố Khê duỗi người, cảm thấy rất tỉnh táo: “Không ngủ nữa. Ngủ một giấc thật sâu, ngay cả nằm mơ cũng không có.”

 

“Ngủ được mới tốt.” Kiều Thiệu Bắc không yên tâm xoa xoa hông của cậu, “Có đau nhức không?”

 

“Không có.” Vỗ vỗ lên tay của Thiệu Bắc, Cố Khê đẩy đẩy y, “Em muốn xuống giường.”

 

Kiều Thiệu Bắc vén chăn lên, xuống giường, được hai người đỡ trái phải, bấy giờ Cố Khê mới có thể đứng dậy. Cố Khê vừa rửa mặt, vừa nói: “Ngày mai em muốn tới quán bánh chẻo nhìn một chút, cũng không biết mấy người Đại Thuận làm ăn ra sao rồi.”

 

“Bọn anh sẽ đi với em.”

 

“Dạ.”

 

Nhìn thái độ các cụ đối với bé con, Cố Khê cũng yên tâm đi ra ngoài. Ba người rửa mặt xong, cùng nhau đi xuống lầu. Bước vào phòng khách, chỉ thấy ông bà Từ ở đó, Cố Khê hỏi: “Mẹ, những người khác đâu?”

 

Bà Từ cười nói: “Ba của các con đang ở trong phòng em bé trông chừng Khanh Khách và Bán Nguyệt. Bốn đứa nhỏ thì đang ở ngoài sân chơi bóng rỗ. Mạn Mạn và Thôn Trang đã đi làm. Mẹ của các con thì đi mua đồ dùng cho bé con. Rex và Angela còn chưa dậy.”

 

“Các con mau đi ăn sáng đi. Có lẽ Khanh Khách và Bán Nguyệt vẫn còn đang ngủ.” Ông Từ nói.

 

Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc để Cố Khê đi ăn sáng trước, bọn họ tới phòng em bé nhìn xem. Hiện tại cả nhà đều vây quanh hai bé con, Cố Khê suy nghĩ một chút, cũng không đi theo, bước tới nhà ăn để ăn sáng.

 

Mùa đông ở Doanh Hải rất khô ráo, hệ thống sưởi trong phòng mở hơi thấp một chút. Cố Khê vừa đi vào nhà ăn thì có người hầu bưng tới một chén canh tuyết lê để cho cậu uống, bảo rằng ông bà cụ đặc biệt căn dặn hầm riêng cho cậu.

 

Nhìn bát canh tuyết lê, Cố Khê rất cảm động. Ông bà cụ là thật tâm tiếp nhận cậu. Cố Khê vừa uống canh vừa nghĩ đến phần quan tâm của các cụ dành cho mình, không nhịn được mỉm cười.

 

Trong phòng em bé, thừa dịp Cố Khê không có mặt, hai ông cụ liền “dạy dỗ” hai đứa con trai đáng ghét.

 

“Tiểu Hà đều đã sinh bốn đứa con cho các ngươi, sao một chút tâm ý cũng không thấy các ngươi biểu hiện?”

 

“Hừ. Nếu không thể tổ chức một hôn lễ công khai, thì các ngươi cũng phải mua nhẫn kim cương cầu hôn chứ?”

 

“Chúng ta sẽ trông bé con, các ngươi dẫn tiểu Hà đi học lái đi, rồi mua xe cho cậu ấy, sau này có muốn đi ra ngoài cũng có thể tự mình lái xe.”

 

“Các ngươi không thể cưới tiểu Hà đã khiến cho cậu ấy bị thiệt thòi, thế nên các ngươi phải chuyển cổ phần tới danh nghĩa của cậu ấy chứ? Mẹ của các ngươi đều có cổ phần của công ty.”

 

“Các ngươi không thể bởi vì tiểu Hà không coi trọng liền không cần làm a.”

 

“Các ngươi xem nhà người ta kết hôn đều là hôn lễ thế kỷ, chúng ta chí ít cũng phải tổ chức một hôn lễ tại nhà đầy náo nhiệt khó quên cho tiểu Hà chứ.”

 

Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc dở khóc dở cười. Hai ông cụ ngươi một lời ta một lời, căn bản không cho bọn hắn có cơ hội mở miệng. Mà gương mặt của hai ông cụ tràng đầy căm phẫn, tựa như chính mình là bố vợ đang chửi rủa hai tên đàn ông khốn nạn lề mề chậm chạp không muốn cưới con gái của họ vậy. Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc không khỏi cảm khái, nếu như ngay từ đầu cha có thể đối xử với tiểu Hà như thế thì tốt rồi.

 

Kiều Thiệu Bắc giơ giơ tay, muốn hai ông cụ cho bọn hắn một cơ hội mở miệng. Ông Triển và ông Kiều ngừng miệng, nhưng vẫn ‘hừ’ lạnh một tiếng thật to, lần thứ hai biểu đạt bọn họ cực kỳ cực kỳ bất mãn.

 

Cuối cùng đã có thể nói chuyện, câu đầu tiên của Triển Tô Nam là: “Sao các người biết bọn con chưa tặng nhẫn kim cương cho tiểu Hà?”

 

Hai ông cụ ngẩng ra, Ông Kiều lập tức hỏi: “Sao trên tay tiểu Hà lại trống trơn?”

 

Triển Tô Nam than thở: “Năm ngoái bọn con vốn định cầu hôn tiểu Hà, thế nhưng thắt lưng tiểu Hà vẫn luôn bị đau, sau đó thì phát hiện mang thai, vẫn chưa có cơ hội. Con và Thiệu Bắc đã sớm bàn bạc xong, sẽ cho tiểu Hà một hôn lễ đầy lãng mạn. Hôn lễ của bọn con không thể công khai, nhưng con và Thiệu Bắc nhất định sẽ kết hôn với tiểu Hà dưới sự chứng kiến của người thân và bạn bè.”

 

“Tốt tốt tốt, phải như thế chứ.” Ông Triển hài lòng, cũng rất lãng mạng nói: “Mấy người nổi tiếng hay người có tiền đều đi đảo để cầu hôn, hai nhà Triển Kiều chúng ta cũng phải đi đảo để cầu hôn.”

 

“Đúng đúng đúng, nhất định phải đi đảo, thế mới lãng mạn.” Ông Kiều cực kỳ đồng ý.

 

Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc nở nụ cười, Kiều Thiệu Bắc hỏi lại: “Ba, Chú Triển, vậy các người bảo tụi con nên đi đảo nào là thích hợp?”

 

Ông Triển rất quyền uy nói: “Đi loại nào có đẳng cấp ấy, người ít sẽ không ồn ào mất trật tự, đừng đi những nơi toàn tụi trẻ ôm nhau.”

 

“Uh uh uh, nhà hai chúng ta cưới dâu không thể đi những chỗ bình thường, phải lưu lại cho tiểu Hà một hồi ức đẹp nhất.” Ông Kiều cũng không chịu thua nói.

 

“Thế các ngươi chuẩn bị khi nào thì mới cầu hôn với tiểu Hà?” Ông Triển thoạt nhìn rất khinh bỉ con trai nhà mình.

 

Kiều Thiệu Bắc nói: “Sau khi bụng của Angela lộ rõ thì sẽ quay về Seattle, tiểu Hà cũng sẽ đi theo. Bọn con định trước khi Angela quay về sẽ cầu hôn.”

 

Triển Tô Nam nói: “Chọn đảo nào, hay nhẫn kim cương bao nhiêu cara đối với tiểu Hà mà nói chỉ là thứ yếu. Quan trọng là người thân chúc phúc. Ba, chú Kiều, nơi có các người chính là nơi bọn con sẽ cầu hôn tiểu Hà. Có các người chúc phúc, tiểu Hà mới có thể được hạnh phúc.”

 

Vành mắt ông Triển và ông Kiều thoáng cái đỏ ửng. Kiều Thiệu Bắc cầm tay hai người cha: “Pháp luật có thừa nhận hôn nhân của bọn con hay không, bọn con đều không quan tâm, bọn con chỉ quan tâm các người có chấp nhận hay không. Ba, chú Triển, bộ ngọc gia truyền, các người hãy tự tay đeo cho tiểu Hà đi.”

 

Ông Triển và Ông Kiều cầm thật chặc tay Kiều Thiệu Bắc: “Chúng ta sẽ đeo cho cậu ấy, chúng ta nhất định sẽ tự mình đeo cho tiểu Hà.”

 

Triển Tô Nam cũng cầm hai ông cụ: “Chuyện này nhất định phải bảo mật, Con và Thiệu Bắc còn có Dương Dương và Nhạc Nhạc đang chuẩn bị cho tiểu Hà một điều bất ngờ lớn.”

 

Hai ông cụ thu hồi sự hổ thẹn, kinh ngạc hỏi: “Dương Dương và Nhạc Nhạc cũng biết chuyện này?”

 

“Bọn con dẫn Dương Dương va Nhạc Nhạc cùng đi chọn nhẫn.”

 

“Được đuợc, chúng ta sẽ giữ bí mật, chúng ta nhất định sẽ giữ bí mật.”

 

Bốn cha con bởi vì có chung một bí mật mà cảm xúc dâng trào, đột nhiên một tiếng khóc không hợp thời vang lên. Bốn người nháy mắt liền buông tay nhau ra, quay đầu nhìn sang. Ông Triển và ông Kiều lập tức quăng con trai ra sau đầu, mỗi người ôm một đứa cháu, nhẹ giọng dỗ dành.

 

“Chắc đói bụng, bảo mẫu tới chưa?” Triển Tô Nam đứng dậy hỏi.

 

Ông Triển không quay đầy lại, nói: “Tới rồi, ngươi bảo quản gia dẫn bảo mẫu tới đây đi. Hình như Khanh Khách tiểu, ta thay tả cho nó.”

 

Hai ông cụ đều một lòng đặt ở trên người bé con, Kiều Thiệu Bắc và Triển Tô Nam đều đi ra ngoài. Cố Khê đang ở trong phòng khách nói chuyện phiếm với ba mẹ, nghe thấy tiếng bé con khóc, lại thấy Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc đi từ phòng em bé ra, cậu vẫn ngồi yên, chỉ hỏi: “Các con đã tỉnh?”

 

Triển Tô Nam trả lời: “Vừa tỉnh, muốn bú sữa, anh đi bảo quản gia dẫn bảo mẫu qua.”

 

“Dạ.” Cố Khê nói với Kiều Thiệu Bắc đang đi tới: “Trưa nay em nấu cơm, anh hỏi xem trưa nay hai mẹ có trở về dùng cơm không?”

 

“Chút nữa anh sẽ gọi. Em đừng nấu, vừa mới trở về, đừng để bị mệt.”

 

“Không sao mà.” Nói xong, Cố Khê đứng dậy đi tới phòng bếp, Kiều Thiệu Bắc ở lại trò chuyện cùng ông bà Từ.

 

Một lát sau, y gọi điện thoại cho mẹ mình, hai bà cụ đang chơi ở nhà bạn của mình, buổi trưa sẽ không trở về. Cúp điện thoại, Kiều Thiệu Bắc muốn đi xem hai đứa lớn thế nào, thấy Dương Dương và Nhạc Nhạc cùng Tom và Thomas đang chơi đến cao hứng, y cũng không tới quấy rầy.

 

Trong phòng của Angela, cậu vừa tỉnh dậy, nhưng lại không muốn động đậy. Rex nhìn đồng hồ, nhẹ giọng dỗ dành: “Bảo bối, cha mang bữa sáng lên phòng cho em được không? Em không thể không ăn sáng.”

 

“Không muốn ăn.” Vừa thức dậy, trong dạ dày liền cảm thấy nhờn nhợn.

 

“Cha đút em ăn nha.” Rex hôn nhẹ lên má Angela, vén chăn lên, bước xuống giuờng.

 

Angela nhìn Rex đi vào phòng tắm, sau đó thay quần áo, rồi đi ra ngoài, khóe miệng cậu nhếch lên. Thời gian mang thai Tom và Thomas, một mình cậu ở bên ngoài chịu đựng khổ sở bị thai hành. Lần này, cậu muốn đem tiếc nuối đã qua đó đều bù đắp lại hết, cậu muốn Rex yêu thương cậu, cưng chìu cậu, chăm sóc cậu.

 

Đã từng, ngoại trừ mẹ ra, tất cả mọi người đều coi cậu là yêu quái, là bất nam bất nữ, là quái vật nữa nam nữa nữ. Cha ruột không muốn thấy cậu, còn bảo anh chị em bắt nạt cậu. Cậu không có cha, không có anh chị em, chỉ có mẹ. Mẹ vừa chết, cậu cũng không chịu nổi sự khuất nhục nữa này liền ở trong phòng châm một mồi lửa, khi cậu lần thứ hai mở mắt ra, cậu lại đến một cái thế giới khác, một thế giới cậu hoàn toàn không dám tưởng tượng. Ở thế giới này, cậu có cha yêu thương cậu như mạng, có người yêu coi cậu như bảo bối, còn cùng hắn có những đứa con, và hiện tại lại có thêm một người anh chăm lo cho cậu. Đời này, cậu rất hạnh phúc, mà cậu tin cậu còn có thể hạnh phúc hơn.

 

Xoa xoa bụng, Angela xuống giường. Chịu đựng bao tử khó chịu, cậu đánh răng rửa mặt, sau đó quay về giường, chờ Rex mang bữa sáng lên cho cậu. Vừa nghĩ tới sau khi Rex biết cậu mang thai liền bộc lộ các loại khẩn trương, Angela chỉ cảm thấy cực kỳ ngọt ngào. Cậu cũng biết sau khi mình mang thai thì đặc biệt dính người, bất quá cậu không định thay đổi, tựa như cậu chưa bao giờ gọi tên Rex. Rex đối với cậu không chỉ là người yêu.

 

Rex đã trở lại, cùng xuất hiện với hắn còn có Cố Khê. Trên tay Rex cầm một cái khay, trên tay Cố Khê cầm một cái chén nhỏ, Cố Khê đẩy cửa phòng ra giúp Rex, vừa nhìn thấy Cố Khê, Angela cười chào: “Buổi sáng tốt lành, Cố Khê.”

 

“Buổi sáng tốt lành, tối hôm qua ngủ được không?”

 

“Vừa nằm xuống thì trời đã sáng.”

 

Cố Khê đi tới bên giường, đưa cái chén nhỏ trên tay cậu qua: “Tôi làm mứt sơn tra cùng quả đào, cậu ăn một ít sẽ không bị ói nữa.”

 

Vừa nghe tới sơn tra chua, Angela đã bắt đầu chảy nước miếng. Cầm lấy chén nhỏ, Angela múc một miếng nhỏ bỏ vào trong miệng, lập tức hít một hơi, ăn ngon! Quả anh đào ngọt hòa với sơn tra chua, vừa ăn một miếng, Angela đã nói: “Em đói bụng.”

 

Rex lập tức đặt khay lên, Angela vừa nhìn thức ăn trong tô, nước bọt liền trào lên. Thức ăn cũng chẳng phải là sơn hào hải vị gì, mà chỉ là bún tàu – phía trên đặt một quả trứng chần nước sôi, rau xanh, thịt bò xắt miếng, và hai lát cá nhỏ. Vừa ngửi mùi, liền biết là do Cố Khê làm.

 

Ăn ba miếng mứt đào và sơn tra, Angela bước xuống giuờng: “Em ngồi ăn.”

 

Rex cầm tô đặt lên trên bàn trang điểm, Angela ngồi xuống, cầm lấy đũa, đầu tiên gắp lấy quả trứng, cắn một cái, cậu liền hít vào một hơi, trứng ở mức vừa đông lại, dịch trứng ở giữa vừa đủ sền sệt. Sau khi ăn hết quả trứng chần nước sôi, Angela bắt đầu ăn đến những thứ khác, cậu ăn uống vô cùng tốt, không hề có dấu hiệu muốn ói nào cả.

 

Rex nhìn Cố Khê đầy cảm kích, sau đó hắn cột mái tóc dài của Angela lại, như vậy cậu ăn mì cũng dễ dàng hơn.

 

“Angela, cậu ăn đi, tôi đi xuống. Trưa nay muốn ăn gì?”

 

“Anh nấu gì tôi cũng muốn ăn.”

 

Cố Khê cười cười: “Được, tôi đi nấu cơm đây, cậu từ từ ăn.”

 

“Ừ.”

Advertisements

3 thoughts on “Viễn Khê – Phiên Ngoại – Chương 3 (thượng)

Cảm xúc của bạn và tôi : ≧▽≦ | ↖(^ω^)↗ | ┬_┬ | ლ(¯ロ¯ლ) |╮(╯_╰)╭| (╰_╯) | o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | ●︿● | (⊙︿⊙) | O(∩_∩)O | ╭(╯^╰)╮ | (‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~) | (๏̯͡๏)| ‎— —!| ≧◡≦ |╰⊙═⊙╯ \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦)/ | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | (~_~メ) | (ღ˘⌣˘ღ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s