Viễn Khê – Phiên Ngoại – Chương 2 (thượng)

Chương 2:

 

Trên bàn cơm chỉ toàn là người, ông Triển và ông Kiều một hồi thì mời ông Từ một chun rượu, một hồi thì cười ha ha nói với con trai mấy câu, một hồi thì tâm sự cùng hai đứa cháu lớn, bầu không khí trên bàn cơm muốn có bao nhiêu náo nhiệt thì có bấy nhiêu náo nhiệt.

 

Trong nhà đã lâu rồi chưa có náo nhiệt qua như thế, hai ông cụ vui sướng vạn phần đem rượu ngon đã cất kỹ ra mời khách, mọi người trong nhà ai cũng uống thêm vài chun.

Triển Tô Phàm an tĩnh ăn cơm, nhìn không khí náo nhiệt này, hắn cũng rất cao hứng, nhưng cũng rất hổ thẹn. Nhất là khi hắn chưa được hai đứa cháu lớn tha thứ.

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc đối với người chú này không sao có hảo cảm được, gặp mặt cũng chỉ khách khí. Triển Tô Phàm biết bọn nhỏ vì sao đối với hắn khách khí như thế, hắn cũng rất khó chịu, nhưng đây hết thảy đều là do hắn tạo thành, hắn chỉ có thể nỗ lực bù đắp.

 

Cố Khê là người ăn cơm xong trước tiên, sau đó nói với cả nhà một tiếng là muốn tới phòng khách. Từ Mạn Mạn cũng vừa ăn xong, liền rời nhà ăn tới phòng khách phụ chú út chăm sóc bé con. Hai người đổi chỗ cho hai bà cụ, bảo hai bà mau đi ăn cơm.

 

Bán Nguyệt và Khanh Khách đã ăn no nên rất có tinh thần mà ‘y nha bì bõm’, Từ Mạn Mạn nhìn em gái, nhớ tới ngày hôm nay Trang Phi Phi nói thầm với cô vài câu, mặt liền bỏ ửng. Có lẽ sinh em bé cũng rất tốt.

 

Chỉ chốc lát sau, Trang Phi Phi cũng ăn xong và đi tới. Thấy hai bé con rất có tinh thần, hắn đưa tay nói: “Chú út, cho con ôm một cái.”

 

Cố Khê đưa con trai cho Trang Phi Phi. Bán Nguyệt tò mò nhìn Trang Phi Phi, đột nhiên nở nụ cười vài tiếng, quơ tay múa chân. Trang Phi Phi vui vẻ cực kỳ, hét lớn: “Hắc, Mạn Mạn em mau nhìn, Bán Nguyệt cười với anh này!”

 

Tiếng cười của trẻ con thanh thúy đáng yêu, Trang Phi Phi thấy mà vui mừng muốn chết. Hình như Bán Nguyệt rất cao hứng, ‘a a’ nở nụ cười vài tiếng, Trang Phi Phi bật người nhìn về phía vợ của mình: “Mạn Mạn, năm nay chúng ta kết hôn đi, anh muốn làm ba ba.”

 

Mặt Từ Mạn Mạn nháy mắt đỏ bừng, thẹn thùng nói: “Hiện tại làm sao có thời gian sinh con, qua hai năm nữa rồi nói.”

 

Cố Khê vừa nghe thế liền nói: “Con sinh đi, sinh ra chú út sẽ giữ cho con.”

 

Trang Phi Phi kích động: “Thấy chưa, chú út đều muốn em sinh kìa, cứ định như vậy đi. Năm nay kết hôn sau đó nhanh chóng mang thai, sang năm anh đã có thể làm ba ba.”

 

Từ Mạn Mạn bị Trang Phi Phi làm cho mắc cỡ đến không ngẩng đầu lên được, cô đánh yêu hắn một cái: “Tới địa ngục đi.”

 

“Mạn Mạn —— ”

 

Cố Khê ở một bên thấy thế cười không ngừng.

 

“A a —— ” Tự hồ bị không khí vui vẻ ảnh hưởng, Bán Nguyệt cũng nở nụ cười.

 

Tuy rằng buổi chiều luôn bị quấy rối không cho ngủ, thế nhưng hai bé con đều không hề mang thù, bụng nhỏ được cho ăn no, liền tự nhiên vui vẻ một hồi lâu.

 

Lại một người nữa ăn xong đi tới. Hắn đi tới trước mặt Trang Phi Phi nựng nựng Bán Nguyệt, Bán Nguyệt vui vẻ cầm lấy đầu ngón tay của hắn. Há miệng lòi cái lợi chưa nhú cái răng nào, phe phẩy đầu ngón tay của người kia cười vui vẻ.

 

“Thôn Trang, cho tôi ôm một cái.” Người nọ nhịn không được vươn tay.

 

Trang Phi Phi giao Bán Nguyệt cho hắn. Vừa ôm bé con vào trong lòng, viền mắt người kia nhịn không được đỏ hồng.

 

Cố Khê nói: “Tô phàm, cậu xem thử Bán Nguyệt có tiểu không, nó vừa uống hai bình sữa lớn.”

 

Triển Tô Phàm cực kỳ cảm động, hắn biết đây là Cố Khê cho hắn cơ hội. Hắn vội vàng đặt bé con lên trên ghế sô pha, kéo lưng tả lót ra nhìn thử, sau đó đầy ngạc nhiên kêu lên: “Tiểu!” tựa như vừa phát hiện đuợc một chuyện rất đáng giá chúc mừng.

 

Cố Khê cũng không khách khí với Triển Tô Phàm, đưa cho hắn một miếng tả lót chống thấm mới. Tay Triển Tô Phàm có chút run rẩy, lại rất luống cuống, phải làm cách nào để thay tả cho bé con đây?

 

“Tháo tả lót của Bán Nguyệt ra.” Trang Phi Phi cũng chưa từng thay tả cho trẻ con lên tiếng chỉ dẫn, Triển Tô Phàm tìm được nơi mở tả lót, kéo giật ra.

 

Từ Mạn Mạn không xác định nói: “Trước nên lau khô cho Bán Nguyệt rồi mới thay tả?”

 

Cố Khê đưa khăn ướt trẻ con qua. Trang Phi Phi rút hai miếng lau lau mông nhỏ của Bán Nguyệt, Triển Tô Phàm tháo một miếng tả chống thấm ra, nghiên cứu cách sử dụng của tả, rồi theo đó thay tả cho Bán Nguyệt.

 

Triển Tô Phàm một bên thay tả, một bên vành mắt không ngừng phiếm đỏ. Tâm tình của hắn và cha hắn như nhau, thấy hai bé con lại nghĩ đến Dương Dương và Nhạc Nhạc do hắn hại mà từ nhỏ đã phải bôn ba chịu khổ, hắn cảm thấy mình rất có lỗi với Cố Khê, với Dương Dương và Nhạc Nhạc, và với cả anh hai.

 

Cố Khê làm bộ không thấy Triển Tô Phàm đang áy náy, như nói việc nhà mà hỏi: “Tô Phàm, khi nào cậu mới đem bạn gái về giới thiệu với ba mẹ? Cậu cũng lớn tuổi rồi đấy.” Triển Tô Phàm năm nay cũng đã 30, Cố Khê vẫn chưa nghe Tô Nam nhắc tới hắn có bạn gái.

 

Triển Tô Phàm cố gắng để cho tâm tình của mình trở lại bình thường, trả lời: “Em không vội. Hiện tại ba mẹ đã có cháu, nên cũng không hối em. Gặp đuợc nguời thích hợp em mới dẫn về, không gặp được em cũng không muốn quen bậy.”

 

Cố Khê vừa là bạn vừa là thân phận “chị dâu” nói: “Hãy tìm một người đi. Thừa dịp tinh thần ba mẹ còn tốt, để bọn họ có thể ôm cháu của cả hai người.”

 

Triển Tô Phàm cười cười, chuyện kết hôn này hắn thật sự không vội. Chuyện tình cảm và hôn nhân của hai người anh đã ảnh hưởng và giáo huấn hắn rất sâu. Trong nội tâm, hắn cũng mong muốn mình có một cuộc tình oanh oanh liệt liệt, cũng mong muốn mình có thể tìm được người phụ nữ yêu thương chính mình, chứ không phải vì tiền của mình.

 

Lúc này, lại có bốn đứa bé xuất hiện. Một người trong đó nói đối với Cố Khê: “Ba, tụi con lên lầu đánh bài nha.”

 

“Đi đi, buổi tối không được ngủ sau 11 giờ.”

 

“Con biết rồi.”

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc nhìn “chú hai” đang thay tả cho em trai mấy lần, sau đó cùng Tom và Thomas lên lầu. Hai đứa cũng không vì sự chú ý của mọi người đều chuyển hết lên trên người các em mà có bất kỳ bất mãn gì. Trái lại, bọn nó còn nghĩ rất tốt, như vậy sau khi bọn nó đi Mỹ, ông bà nội sẽ không quá đau buồn. Hơn nữa bọn nó là “anh cả và anh hai” của các em, phải biết cưng chiều và yêu thương các em.

 

Chỉ chốc lát sau, Angela cũng xuất hiện. Cậu không để cho Rex đi theo cậu. Mấy người già và ba người đàn ông còn đang vừa ăn vừa nói chuyện. Ông Triển đặc biệt cho người hầu lui xuống hết, vừa ăn cơm vừa nghe Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc kể lại những biến hoá trong hai tháng này của Khanh Khách và Bán Nguyệt, hai người còn lấy vô số ảnh chụp trong di động đưa cho các cụ già xem. Trong phòng ăn, tiếng cười vang lên liên tục.

 

Angela ăn rất no, rất thỏa mãn. Cậu không hề đụng qua những món khác trên bàn cơm, chỉ cắm cúi tiêu diệt hai món ăn Cố Khê đã nấu cho mình, cùng ăn hết hai chén cháo. Hiện tại do ăn quá no, cậu dựa vào vai Cố Khê, lim dim muốn ngủ.

 

Từ sau khi chuẩn đoán ra mình mang thai, Angela đặc biệt thích dựa vào người khác. Thích dựa vào Rex, thích dựa vào Cố Khê.

 

Cố Khê so với Angela lớn tuổi hơn, hơn nữa do bí mật thân thể nên quan hệ với Angela cũng thân thiết hơn so với những người khác. Thời gian cậu mang thai, Angela đã tận tâm chăm sóc cho cậu, nên bây giờ Angela mang thai, tự nhiên đến phiên cậu chăm sóc cho Angela.

 

Angela xoa xoa bụng, than thở: “Ăn thật no, anh làm đồ ăn quá ngon. Tôi thích nhất là ăn món Trung Quốc, đáng tiếc ở Seattle không có quán nào ăn ngon. Đầu bếp Trung Quốc do Rex mời tới tuy nấu rất tinh xảo, nhưng hương vị lại thiếu gì đó. Hiện tại tôi đã biết thiếu hương vị gì rồi.”

 

“Là gì?” Cố Khê hiếu kỳ hỏi.

 

Angela cười cười, mắt đầy hoài niệm: “Hương vị nhà.”

 

Cố Khê nở nụ cười: “Cậu thích ăn là tốt rồi. Bản lãnh khác tôi không có, nhưng nấu ra vài món ăn thì miễn cuỡng vẫn làm được.”

 

Angela vừa nghe liền không vui, có người cũng không vui. Triển Tô Phàm là người đầu tiên lên tiếng: “Anh út, anh là người rất có năng lực.” Nếu không phải do mình, hiện tại anh ấy đã là bác sĩ nổi danh!

 

Cố Khê sửng sốt, Tô Phàm gọi cậu là gì?

 

Triển Tô Phàm ngượng ngùng nói: “Ách, Cố Khê, em gọi anh là anh út được không? Anh lớn hơn em một tuổi, thân phận kỳ thực là ‘chị dâu’ của em, nhưng em lại không thể gọi anh là ‘chị dâu’, gọi anh Cố thì rất quái, em nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy gọi anh út là hay nhất.”

 

“Anh út? Cũng không tệ lắm.” Angela rất tán thành.

 

“Chú út, Anh út, tôi nghĩ cũng rất tốt.” Từ Mạn Mạn cũng liên tục gật đầu.

 

Cố Khê nhìn Triển Tô Phàm bày ra gương mặt khẩn trương, liền nở nụ cười cảm kích: “Đây là lần đầu tiên có người gọi tôi là anh trai đó.”

 

Triển Tô Phàm lớn mật vui đùa một câu: “Kỳ thực em càng muốn gọi chị dâu.”

 

Cố Khê thoáng cái thẹn thùng, Triển Tô Phàm nở nụ cười vài tiếng, ôm lấy Bán Nguyệt đã được thay tả mới, yêu thích đến nói không nên lời.

 

Bất quá có người vẫn không vui, Trang Phi Phi hỏi Triển Tô Phàm: “Tôi gặp cậu nên gọi là gì?”

 

Triển Tô Phàm cười ha ha vài tiếng: “Đương nhiên là gọi chú.”

 

“Chú già.” Trang Phi Phi trực tiếp gọi một cách đầy mỉa mai.

 

Triển Tô Phàm bị gọi cho nghẹn họng, môi giựt giựt, hắn bất đắc dĩ nói: “Anh vẫn gọi tôi là ‘Tô Phàm’ đi.”

 

Lại có người tiến vào phòng khách, tất cả mọi người đã ăn xong. Ông Kiều và ông Triển vừa xuất hiện liền đem Khanh Khách và Bán Nguyệt ôm đi. Hai bé con được ai ôm cũng cười tươi, chọc cho ông cụ vui cười không ngớt, cũng lo lắng không ngớt, lỡ bị người ngoài ôm thì cực kỳ nguy hiểm a, không được, nhất định phải thời thời khắc khắc giám sát chặt chẽ.

 

Bán Nguyệt cứ thích hoa tay múa chân, chọc cho cả nhà cười không ngừng, còn Khanh Khách thì tò mò nhìn ông nội, đối với thanh âm chung quanh biểu hiện ra các loại phản ứng. Hai ông cụ ngồi xuống ghế sô pha, mắt không hề rời khỏi người cháu trai cháu gái.

 

Angela gần như đã ngủ, Rex đỡ cậu lên lầu nghỉ ngơi.

 

Cố Khê sai giờ nên xuất hiện phản ứng, liên tục đánh ngáp.

 

Triển Tô Nam thấy thế lập tức nói: “Tiểu Hà, em đi ngủ đi.”

 

Những người khác vừa nghe đều bảo Cố Khê đi nghỉ đi, nhất là hai ông cụ, bảo cậu mau đi ngủ đi. Cố Khê cũng không từ chối, chúc mọi người ngủ ngon rồi rời đi.

 

Nhìn con trai con gái còn muốn chơi đùa một hồi, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc cũng đi theo lên lầu. Hai người có việc muốn cùng Cố Khê thương lượng. Cố Khê đang muốn đi tắm, nghe Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc nói chuyện muốn chuyển nhà, rất là kinh ngạc.

 

Kiều Thiệu Bắc nói: “Người nhà nhiều lắm, không thích hợp Angela dưỡng thai. Bác trai bác gái cũng sẽ không được tự nhiên. Mà thật ra bình thường các cụ cũng ở cùng một chỗ, dời đến ở cùng nhau cũng không có gì bất tiện. Bọn họ gặp cháu cũng dễ dàng hơn.”

 

Triển Tô Nam nói: “Hai nhà Triển Kiều đã sớm thành một nhà, em cũng không cần có gánh nặng gì trong lòng. Hiện tại ba mẹ chỉ một lòng muốn ôm cháu.”

 

Nếu như chỉ có mình Cố Khê, cậu không ngại nhà đông người. Nhưng Kiều Thiệu Bắc nói rất có lý, dù sao Angela cũng không quen với người trong nhà, ba mẹ ở cùng nhà với xui gia cũng khó tránh khỏi sẽ không được tự nhiên, nếu như bọn họ dời đến nhà họ Kiều, mấy vấn đề này tự nhiên liền được giải quyết. Ngẫm lại, Cố Khê cảm thấy mình cũng không nên quá khách khí như vậy, nếu các cụ đã tự chủ động nói ra, thì cậu cũng nên nhận hảo ý của các cụ.

 

Nghĩ thông suốt điểm này, Cố Khê nói: “Vậy chúng ta cứ chuyển qua thôi. Ban ngày các anh phải đi làm, em cũng tới quán bánh chẻo nhìn một chút, còn phải chăm sóc Angela, vậy cứ đem con đưa qua chỗ ba mẹ.” Để cho bốn ông bà cụ có nhiều thời gian ở cùng với cháu.

 

Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc biết chắc Cố Khê sẽ đồng ý, hai người nói: “Quyết định vậy đi, bọn anh đi nói cho ba biết.”

 

Triển Tô Nam nói tiếp: “Vừa lúc hành lý còn chưa sắp xếp, ngày mai liền chuyển qua đó.”

 

Hai người đã quyết định, Cố Khê cũng không phản đối, cầm lấy quần áo sạch, Cố Khê đi vào nhà tắm. Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc rời khỏi phòng ngù. Đợi lát nữa bọn họ còn có nhiệm vụ hống hai bé con đi ngủ. Bé con biết “mẹ” mình là ai, ban ngày bọn nó có thể không cần “mẹ” ở bên người, nhưng buổi tối nhất định phải ngủ cùng “mẹ”.

 

Trước tới phòng của Dương Dương và Nhạc Nhạc nhìn qua một chút, thấy hai đứa cùng Tom và Thomas đang chuyên chú chơi cờ, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc cũng không quấy rầy, chỉ bảo bốn đứa không được ngủ quá trễ, liền xuống lầu.

 

 

Phòng ngủ của Angela và Rex nằm ở lầu hai, cách phòng ngủ của Cố Khê một gian phòng. Trong phòng rất ấm áp, hệ thống sưởi mở vừa đủ, Angela chỉ mặc một kiện tiết y*, Rex ở trong phòng tắm đang mở nước nóng để cho Angela tắm. Thử xem nước ấm, Rex đóng vòi nước lại, đi ra phòng tắm. Thấy Angela nằm lỳ ở trên giường gần như đã ngủ, Rex càng nhìn càng yêu. (*áo lót dài thời xưa)

 

“Bảo bối, nước nóng pha xong rồi, đi tắm nào.”

 

Angela giở một tay lên, muốn Rex ôm. Rex nhếch miệng cười cười, đi qua, khom người xuống, sau khi Angela ôm cổ hắn, hắn dùng một chút lực, liền ôm gọn bảo bối của hắn lên.

 

“Cha… tắm cùng em.” Angela mang thai càng thêm mị lực hấp dẫn, ‘bé’ Rex liền ngẩng cao đầu.

 

Nhưng bây giờ không được, Rex mạnh mẽ đè dục hỏa xuống, nói: “Em mang thai, lỡ cha nhịn không được, sẽ làm em bị thương a.”

 

“Em muốn cha…” Angela ở bên tai Rex thì thầm.

 

Rex nuốt nuốt nước miếng, ôm Angela vào phòng tắm, thả vào bồn tắm lớn. Rex cởi dây buộc áo bên hông Angela ra, tiết y lập tức mở rộng, ở phía trong, Angela mặc một cái tiết khố* bằng lụa gần như trong suốt. Hô hấp của Rex có chút ồ ồ, hắn cởi tiết y của Angela ra, vứt xuống một bên, rồi từ từ cởi dây buộc tiết khố ra. Rex buông tay, tiết khố của Angela rơi xuống bên chân của hắn. (*quần lót thời xưa)

 

“Cha… cùng em…” trần truồng ôm lấy Rex, Angela từ từ nhắm hai mắt mời gọi.

 

Thượng đế a. Thiên sứ và quỷ trong lòng Rex giao chiến, bảo bối của hắn a, mỗi lần thấy đều là ngon miệng như vậy. Nhất là bảo bối mang thai sẽ càng muốn làm nũng với hắn, cũng đặc biệt dính hắn, vốn Rex chẳng có bao nhiêu nhẫn nại đáng nói liền lập tức đem lý trí ném tới chín từng mây.

 

Hai tay khẽ xoa cặp mông tuyết trắng của Angela, ngón tay của Rex từ từ xâm nhập vào trong, xoa ấn hoa nhị xinh đẹp của Angela. Hắn khẽ cắn vành tai Angela, thanh âm nghèn nghẹn năn nỉ: “Bảo bối, để cha đi vào có được không? Cha hứa sẽ cực kỳ cực kỳ cẩn thận.”

 

Angela gần như thiếp đi rên rỉ một tiếng, ôm lấy Rex càng chặt hơn. Rex coi đây là tín hiệu cho phép của Angela, liền trực tiếp ngồi vào bồn tắm, để Angela dang chân ngồi lên trên người hắn.

 

“Bảo bối, cha yêu bảo bối…”

 

“Cha… Ừ…”

 

Angela không mở mắt, đầu gối lên trên vai Rex, mở rộng hạ thân, ngầm cho phép Rex “xâm phạm”, cậu tin tưởng đối phương sẽ bảo vệ cốt nhục trong bụng cậu.

 

“Oh, bảo bối, cha yêu em chết mất, cha yêu em chết mất.”

 

Cẩn thận tách hoa nhị ướt át của Angela ra, Rex thoải mái đến nổi hít không khí liên tục, hắn nín đã mấy ngày.

 

“Cha…”

 

Angela hôn một cái lên vành tai Rex, tóc thật dài ở phía sau che đi hình ảnh Rex đang xâm nhập. Ý thức của Angela giao động giữa thanh tỉnh và mơ màng, cậu rất buồn ngủ, rồi lại tham luyến thân thể Rex.

 

Dùng nhiều thời gian hơn dĩ vãng để xâm nhập vào trong hoa nhị ấm áp của Angela, Rex cũng không lập tức động. Hôn môi Angela, sau khi thân thể của đối phương càng ngày càng thả lỏng, Rex mới nâng mông Angela lên, phần eo từ từ hoạt động.

 

“Ngô…” Angela phát ra rên rỉ thoải mái, đưa tay xoa xoa lên cậu bé của mình.

 

“Bảo bối, cha muốn nghe em nói yêu cha.”

 

“Ngô… Cha…” Angela nhẹ nhàng cắn lên môi Rex, “Em yêu cha… em yêu cha…”

 

“Bảo bối, bảo bối, em là bảo bối của cha.”

 

Rex tựa như quay về cái ngày mới gặp được Angela. Hôm ấy, hắn từ trong chiếc xe hơi dẹp lép bò ra ngoài, bốn phía đều là tiếng kêu khóc, tiếng cầu cứu. Đầu đầy ma tuý của hắn vẫn đấm chìm trong ảo cảnh chưa thể thanh tỉnh, hắn thậm chí không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao xe hơi lại bay bay, tại sao một giây trước hắn còn đang nói chuyện với tài xế, một giây sau cả người đầy máu chết ở dưới thân xe tải.

 

Trước mắt hắn một mảng máu đỏ. Hắn cũng không biết mình bị thương thế nào, chỉ biết không ngừng đi về phía trước, đi về phía trước. Thẳng đến khi hắn không thể động, mệt mỏi ngã xuống mặt đất, ngay sau đó, hắn nghe được có người hô to: “Nơi này có một phụ nữ có thai! Mau tới giúp! Nơi này có một phụ nữ có thai!”

 

“Thượng đế a! Cô ta muốn sinh!”

 

“Mau cứu, mau cứu tôi, bé con…”

 

Khi thanh âm bên tai sắp bay xa, có người kéo hắn: “Anh có khỏe không? Nhanh lại đây giúp! Nơi này có một phụ nữ có thai sắp sinh! Tình huống rất nguy hiểm!”

 

Sinh sản… một sinh mệnh nhỏ muốn ra đời… Hắn lắc lắc cái đầu đầy rối loạn, theo người nọ đi về phía trước. Bé con, bé con, tín ngưỡng khiến hắn vô pháp bỏ qua một sinh mệnh nhỏ sắp ra đời. Mạnh tay cho mình một bạt tai, hắn nỗ lực từ trong ảo cảnh thanh tỉnh lại. Rất nhanh, hắn thấy được người phụ nữ có thai cả người đầy máu kia, thấy cô ta cầu cứu những người bên cạnh giúp cô ta cứu lấy bé con.

 

Máu, khắp nơi đều là máu và tiếng la hét thê lương. Hắn đánh nhau, đâm người, thậm chí dùng cả súng, nhưng lại là lần đầu tiên giúp một phụ nữ có thai bị thương sinh em bé. Xe cứu thương chậm chạp chết tiệt vẫn không xuất hiện, khí lực của người phụ nữ có thai càng ngày càng mỏng, ngay cả hắn đều nhẫn không được mà hô to: “Cố lên! Cố lên!”

 

Một tiếng la gần như muốn xé rách bầu trời vang lên, hắn nghe được có người gọi: “Đã ra! Đã sinh ra! Bé con đã sinh ra!”

 

“Oa a ——!”

 

Ngay khi tiếng khóc to rõ của em bé vang vọng lên, mặc dù bản thân là xã hội đen hắn cũng phải rơi lệ, cuối cùng cũng sinh.

 

“Này cô ơi! Này cô ơi! Máu không ngừng được a! Mau hỏi xe cứu thương bao giờ tới! Này cô ơi! Cô gắng chịu đựng! Gắng chịu đựng!”

 

“A! Là con trai!”

2 thoughts on “Viễn Khê – Phiên Ngoại – Chương 2 (thượng)

Cảm xúc của bạn và tôi : ≧▽≦ | ↖(^ω^)↗ | ┬_┬ | ლ(¯ロ¯ლ) |╮(╯_╰)╭| (╰_╯) | o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | ●︿● | (⊙︿⊙) | O(∩_∩)O | ╭(╯^╰)╮ | (‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~) | (๏̯͡๏)| ‎— —!| ≧◡≦ |╰⊙═⊙╯ \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦)/ | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | (~_~メ) | (ღ˘⌣˘ღ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s