Viễn Khê – Phiên Ngoại – Chương 2 (hạ)

Trong nháy mắt, xung quanh rối loạn cả lên. Người phụ nữ gian nan cố gắng sinh ra bé cũng sắp không chịu đựng nỗi, máu loãng từ dưới thân cô ta không ngừng chảy ra. Có người đem bé con nhét vào trong tay hắn, la hét: “Thượng đế! Là một đứa bé song tính! Cự nhiên lại là một song tính!”

 

Song tính? Bé con trong lòng nguyên bản đang khóc đột nhiên tắt tiếng, ý thức thoáng hồi phục chút ít, hắn cúi đầu nhìn xuống, cái nhìn kia hắn vĩnh viễn khó quên. Bé con trong tay hắn cố gắng đem mặt chôn vào trong ngực hắn, thân thể run rẩy, nước mắt im lặng từ trong mắt bé con trợt xuống.

Song tính… Hắn một tay ôm bé con còn chưa cắt cuống rốn, tay còn lại sờ xuống giữa hai chân của bé con, bé con đá hắn, nắm tay nho nhỏ đánh hắn, tự hồ không cho hắn khám xét.

 

Có gì đó gõ lên trái tim hắn, hắn quay đầu liếc mắt nhìn hỗn loạn chung quanh và người phụ nữ chẳng biết còn có thể cứu được không kia, rồi lại liếc mắt nhìn bé con đang cố gắng kẹp chặt hai chân và đang khóc thầm ở trong lòng mình, hắn xung động làm ra một quyết định – nhanh chóng cởi áo khoác của mình ra, bao lấy bé con, hắn thừa dịp hỗn loạn mà bỏ chạy, len lén mang bé con này đi. Mang đi sinh mệnh sau này của hắn, mang đi Angela quý giá nhất cuộc đời hắn.

 

“Cha… cha…”

 

Rex cấp tốc từ trong quá khứ trở về hiện tại, oh, bảo bối của hắn đã muốn lên đỉnh. Rex khống chế lực đạo của mình, tăng nhanh tốc độ ra vào, rất nhanh, bờ vai của hắn truyền đến đau đớn, hắn nghe được thanh âm đối với hắn mà nói là hay nhất trên thế giới.

 

“Cha…”

 

Angela xụi lơ ở trên người Rex, đầu mê muội. Rex gầm nhẹ một tiếng, cũng bắn vào trong cơ thể ấm áp của Angela.

 

“Bảo bối… Em thật đẹp… Em thật đẹp…”

 

“Ngô…”

 

Angela vô lực thừa nhận nụ hôn nồng nhiệt của Rex, nở nụ cười hạnh phúc. Cậu thích, thích cha tiến vào cậu, thích cha như thế ôm cậu, thích cha gọi cậu bảo bối.

 

Thật lâu sau, Rex mới rút ra khỏi cơ thể Angela. Nhẹ nhàng đặt người đang ngủ say nằm thẳng vào bồn tắm lớn để bắt đầu xoa bóp, Rex cũng ngồi xuống, dùng cây trâm ghim mái tóc dài của Angela lại, rồi một bên xoa bóp một bên tắm rửa cho thân thể cậu.

 

Nhìn bảo bối đang tựa ở trong ngực mình, Rex lại một lần nữa phát thề sẽ chăm sóc tốt thân thể của chính mình. Hắn biết, nếu có một ngày hắn mất đi, bảo bối sẽ tuyệt đối không sống một mình. Bảo bối của hắn ỷ lại hắn như thế, nếu như hắn già đi, không động được, hắn làm sao gội đầu cho bảo bối đây? Bởi thế, hắn nhất định phải sống khỏe mạnh, chờ hắn và bảo bối đều già, hắn vẫn có thể tắm gội cho bảo bối như thế này, rồi còn có thể ôm bảo bối vào trong ngực mà yêu thương.

 

Hôn một cái lên môi Angela, Rex đắc ý nói: “Bé bảo bối, khi đó cha len lén ôm em đi quả thực là quyến định sáng suốt nhất.”

 

Angela chậm rãi mở mắt, Rex ‘hắc hắc’ cười: “Đây là chuyện thông minh nhất mà cha đã làm trong cuộc đời này.”

 

Angela ôm lấy cổ Rex, nhàn nhạt cười: “Cha, cám ơn cha đã ôm em đi.”

 

Rex cọ nhẹ lên môi cậu: “Mục đích chuyển thế của em chính là vì gặp cha. Người phụ nữ sinh ra em đã chết, mặc dù có chút có lỗi với cô ta, nhưng cha tuyệt đối sẽ không để cho em nhận người thân, em chỉ có thể là của cha.”

 

“Angela, chỉ là của cha…” Kéo lấy bàn tay cha đặt lên hạ thân đặc thù của người song tính, Angela chủ động ngậm lấy môi Rex.

 

Cậu duy nhất muốn người này, duy nhất muốn người này. Không có người này, có lẽ cậu sẽ bị chết cháy thêm một lần nữa. Cậu là Angela, là bảo bối của cha, chứ không phải là quái vật ở trong miệng của những người đó, không phải là kẻ đáng thương lúc nào cũng phải đề phòng bị người lột quần xuống. Cậu là Angela, là bảo bối của cha.

 

Thoải mái tắm rửa xong, Angela đã đi vào giấc ngủ bình yên từ lâu được Rex sấy khô tóc, đặt lên giường êm ấm. Rex cũng đã mệt, mặc cho Angela một bộ áo ngủ bằng lụa mềm mại, Rex thỏa mãn ôm lấy Angela, nhắm mắt lại.

 

Ở trong lòng Rex, Angela ngủ rất sâu. Giấc mộng hoả hoạn đã từng một mực vây khốn quấy rầy cậu đã thật lâu không hề xuất hiện qua. Trong mộng thỉnh thoảng lướt qua đều là các loại hình ảnh sống chung giữa cậu và Rex. Có chuyện đã xảy ra, cũng có chuyện trong mơ. Nhưng bất kể là loại nào, đều là hạnh phúc.

 

 

Tầng lầu này, trong một gian phòng ngủ khác, Cố Khê đã chìm vào giấc ngủ từ lâu. Chiếc giuờng lớn ở trong phòng là do ông Triển đặc biệt chuẩn bị trước khi cậu trở về. Giường lúc trước chỉ có thể ngủ đuợc 2 người, giuờng mới này ngủ 4 người còn dư. Cố Khê nằm ở giữa giường lớn, trên đầu nằm để đủ loại gối đầu. Bình phun sương trên bàn trang điểm im lặng làm việc, cấp cho gian phòng đủ độ ẩm thích hợp.

 

Mùa đông hai năm trước, Cố Khê đều là vượt qua trong sinh bệnh, thắt lưng mùa đông năm ngoái càng đau hơn. Năm nay,… ít nhất … cho tới bây giờ, cậu chưa có cảm giác gì là không khoẻ, chứng kho khan mùa đông hàng năm hiện tại cũng chưa thấy quấy phá cậu.

 

Dưới lầu, hai bé con ở trong lòng các cụ chơi tới chơi lui cũng đã mệt nhọc. Đánh ngáp mấy cái, Khanh Khách khóc lên trước tiên. Ông Triển dỗ nửa ngày, thế nhưng tiếng khóc vẫn không ngừng, tiếp sau đó, Bán Nguyệt cũng khóc lên. Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc nhìn đồng hồ, liền đem con ôm lấy.

 

“Tô Phàm, Thôn Trang, pha hai bình sữa bột.” Kiều Thiệu Bắc nói.

 

Trang Phi Phi và Triển Tô Phàm vội vàng đi lấy sữa bột và bình sữa. Bình sữa đã được ngâm nước nóng, sau khi Triển Tô Phàm lấy bình sữa ra, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc – hai ông bố một bên hống bé con, một bên chỉ huy hai người làm sao pha sữa bột. Hai bà cụ thấy thế, liền đánh đuổi Trang Phi Phi và Triển Tô Phàm tay chân vụng về đi, đoạt lấy việc của bọn họ.

 

Sữa bột pha xong, hai bà cụ thử nhiệt độ sữa ở trên mu bàn tay một chút, rồi phân ra đưa cho Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc. Động tác hai người rất thuần thục – một tay ôm bé con, một tay cho bé con bú sữa. Nháy mắt khi núm cao su đút vào miệng hai bé con, hai bé con liền ngừng khóc.

 

Ông Triển và ông Kiều tựa như mình đang bú sữa vậy, một bên nhìn chằm chằm các cháu bú sữa, một bên nút miệng y chang, Từ Mạn Mạn thấy thế hé miệng cười trộm.

 

Bán Nguyệt quơ quơ tay nhỏ bé, có vẻ như uống rất thỏa mãn. Thế nhưng đang uống uống, tay nhỏ bé của nó dừng lại, mắt cũng nhắm chặt, động tác bú sữa cùng từ từ chậm lại. Một bình sữa lớn chưa uống xong, Bán Nguyệt đã ngủ say. Triển Tô Nam nhẹ nhàng rút núm vú cao su ra, Bán Nguyệt nút nút cái miệng nhỏ nhắn, ở trong lòng ba ba ngủ say sưa. Khanh Khách vẫn còn đang bú sữa, bất quá cũng đã sắp ngủ. Triển Tô Nam đưa bình sữa cho mẹ mình, nhẹ nhàng đông đưa bé con.

 

Bên Kiều Thiệu Bắc cũng rút núm vú cao su ra, bà Kiều nhỏ giọng nói: “Đã tìm được bảo mẫu, ba người, mẹ bảo bọn họ sáng sớm mai tới đây. Đều đã kiểm tra thân thể, rất khỏe mạnh.”

 

Kiều Thiệu Bắc gật đầu, ở bên Mỹ cũng có bảo mẫu cho bé con, nhưng đem theo về đây rất bất tiện, nên trước khi trở về, bọn họ nhờ ba mẹ tìm bảo mẫu ở Doanh Hải. Hai bé con tốt nhất vẫn là được bú sữa mẹ, còn có bảo mẫu hát ru cho ngủ.

 

Hai bé con đã ngủ say, trong phòng khách nhất thời yên tĩnh. Triển Tô Nam nhỏ giọng nói: “Ba mẹ, bác trai bác gái, các người cũng đi ngủ sớm một chút đi. Bọn con mang bé lên lầu.”

 

“Đi thôi đi thôi, nhanh đi nghỉ ngơi đi.”

 

Mấy cụ già phất phất tay đuổi người, nếu không phải bé con cần “mẹ”, thì bọn họ đã ôm về phòng ngủ chính. Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc ôm bé con lên lầu. Bà Triển cầm bình sữa của bé con đến phòng bếp ngâm nóng, nếu bé con tỉnh dậy lúc nữa đêm đều sẽ bú sữa lần nữa.

 

Bé con đi ngủ, những người khác cũng không có tâm tình nói chuyện trời đất, đều trở về phòng của mình. Trang Phi Phi và Từ Mạn Mạn chiếu cố ông bà Từ nghỉ ngơi. Triển Tô Phàm nhìn đồ đạt của bé con ở trong phòng khách, đột nhiên cảm thấy đây mới là một gia đình hoàn chỉnh.

 

“Tô Phàm, ngươi cũng đi ngủ sớm đi. Hiện tại anh của ngươi khá bận, ngươi phải để ý chuyện công ty nhiều hơn.”

 

“Con đã biết. Ba, chú Kiều, con đưa hai người lên lầu.”

 

“Không cần, tự chúng ta đi. Chúng ta đi nhìn Dương Dương và Nhạc Nhạc một cái đã. ”

 

“Dạ.”

 

Vừa nghĩ tới hai cháu lớn còn chưa tha thứ cho mình, Triển Tô Phàm nhất thời uể oải. Nửa tiếng sau Ngụy Hải Trung cũng về đến nhà, hôn lễ của anh và Nghê Hồng Nhạn vẫn cứ kéo dài, đợi bọn Cố Khê trở về.

 

Tất cả mọi người trở về phòng nghỉ ngơi. Dương Dương và Nhạc Nhạ cùng Tom và Thomas rất hiểu chuyện, đã tự đi ngủ. Dương Dương và Nhạc Nhạc ngủ ở chiếc giường tầng khác, nó vừa được đặt thêm vào phòng ngủ của Dương Dương và Nhạc Nhạc, bốn đứa bé đều đã lớn, nếu còn ngủ chung một giường tầng sẽ rất chật chội.

 

Rửa mặt xong, ông Triển nằm ở trên giường nhưng không buồn ngủ. Sau khi bà cụ lên giuờng, ông hỏi: “Bộ trang sức gia truyền đưa cho tiểu Hà, bà tìm người sửa lại xong chưa?”

 

Bà Triển lập tức nói: “Làm xong làm xong. Dạo gần đây toàn nghĩ về Bán Nguyệt Và Khanh Khách, nên quên nói với ông, tôi đã lấy về.”

 

Ông Triển yên tâm, rồi nói tiếp: “Chẳng biết Tô Nam và Thiệu Bắc nghĩ gì. Cứ thế mà đưa tiểu Hà về nhà, chẳng tổ chức hay làm gì cả. Tiểu Hà đã sinh cho chúng ta bốn đứa cháu, nếu không thể tổ chức hôn lễ xa hoa, thì ít nhất cũng phải tổ chức tiệc lễ trong gia đình, đằng này chẳng nghe bọn nó nói gì cả.”

 

Bà Triển nói: “Ngày mai tôi sẽ lén hỏi bọn họ một chút. Tiểu Hà là ‘con dâu’ nhà họ Triển và họ Kiều, trong nhà cấp bậc lễ nghĩa cao thấp vẫn phải có, nếu không khi Dương Dương và Nhạc Nhạc trưởng thành sẽ trách chúng ta.”

 

“Vậy ngày mai bà nhớ hỏi bọn nó, đừng quên.”

 

“Uh, tôi nhớ rồi.”

 

Bà Triển tắt đèn bàn, chuẩn bị ngủ. Ông Triển vẫn ngủ không được. Nếu như có thể để ông ôm hai đứa cháu nhỏ, ông liền ngủ được ngay.

 

Trong căn phòng cách vách, ông Kiều cũng ở trên giường lật qua lật lại. Từ khi về hưu, nhìn người ta ôm cháu, ông rất hâm mộ. Thế nhưng, bởi vì sự hồ đồ của mình, ông đã bỏ lỡ 12 năm quá trình lớn lên của cháu trai, hiện tại nhìn thấy cháu trai và cháu gái nhỏ, trái tim của ông như bị mèo quào vậy, lúc nào cũng muốn ôm cháu. Sao bé con nhà mình càng nhìn càng đáng yêu vậy nhỉ, nhất là cháu gái nhà mình, dễ thuơng đến nổi không ai sánh kịp.

 

Bà Kiều vỗ vỗ ông cụ: “Đừng lật người nữa, mau ngủ đi. Thức dậy là ông lại có thể ôm bé con. Tiểu Hà phải chăm sóc cho bạn, còn phải nói chuyện với người trong nhà, ban ngày ông không muốn ôm cháu cũng không được.”

 

Bạn già vừa nói thế, ông Kiều cảm thấy rất có lý. Đúng vậy, ban ngày tiểu Hà rất bận, Tô Nam và Thiệu Bắc cũng không thể mãi ôm bé con, đó không phải là phiên mình sao? Vừa nghĩ như thế, ông Kiều nhanh chóng nhắm mắt lại ngủ, phải dưỡng tốt tinh thần mới có thể vui đùa cùng cháu a. Thân thể tiểu Hà không tốt, đám già này vốn phải giúp tiểu Hà gánh vách trọng trách này a. Ông Kiều kéo chăn lên cao, ngủ!

 

Bên này, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc về đến phòng thấy Cố Khê đã ngủ, hai người đều cười ôn nhu. Đặt hai bé con cũng đã ngủ say vào trong nôi, bấy giờ hai ông bố mới đi tắm rửa, chuẩn bị ngủ. Từ sau khi hai bé con sinh ra, hai người càng cảm nhận sâu sắc được nỗi gian khổ của Cố Khê khi một mình nuôi nấng hai đứa nhỏ. Nếu không phải Cố Khê không thích, bọn họ thật sự muốn để Cố Khê ở nhà mà nuôi, để người này mỗi ngày không cần làm gì cả, cái gì cũng không cần quan tâm.

 

Tắm rửa và sấy khô tóc xong, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc nhìn hai cục cưng đang ngủ say ở trong nôi, rồi nhẹ nhàng leo lên giường lớn, nằm ở hai bên Cố Khê.

 

Hôn lên má Cố Khê một cái, Kiều Thiệu Bắc tắt đèn bàn, gian phòng nhất thời tối đen. Hai người ôm Cố Khê, nhắm mắt lại, lại một lần nữa mong muốn thời gian có thể quay ngược trở lại, quay ngược trở lại ngày đó…

 

*

 

“Anh Hai! Anh Thiệu Bắc! Các anh tìm Cố Khê làm gì! Hắn âm thầm cấu kết với cảnh sát tra xét nhà chúng ta! Cảnh sát kia nói – tất cả tài liệu đều do Cố Khê len lén đưa cho hắn!”

 

“Anh đi hỏi tiểu Hà.”

 

“Hắn làm sao dám nhận chứ!”

 

“Câm miệng! Tô Phàm, có phải do tiểu Hà làm không thì phải đợi bọn anh hỏi em ấy đã!”

 

“Tiểu Hà, anh có việc hỏi em.”

 

“Cái gì?”

 

“Anh nghe người ta nói gần đây em ở bên ngoài thường xuyên gặp gỡ một người đàn ông, là chuyện gì vậy?”

 

“Đàn ông?”

 

“Ừ. Có người chụp được ảnh của hai người ở chung với nhau, ở những nơi khác nhau.”

 

“… A, ừ.”

 

“Người kia là ai?”

 

“Ông ta nói ông ta là người tìm tài năng trẻ, muốn tìm em chụp quảng cáo, em đều cự tuyệt. Rất kỳ quái, gần đây luôn luôn gặp phải người kia. Thiệu Bắc… Anh không vui có đúng không?”

 

“Ừ, Anh rất không vui, em phải biết anh không thích em cùng người anh không biết tiếp xúc nhiều. Hắn có nói mình là người của công ty giải trí nào không?”

 

“Hình như có nói, em không nhớ rõ. Hắn cho em danh thiếp, em từ chối, em sẽ không đi. Nhưng kỳ quái là hắn luôn luôn có thể gặp được em.”

 

“…”

 

“Thiệu Bắc?”

 

“Hai ngày này em có gặp hắn không?”

 

“Không có. Hai ngày này em không có đi ra ngoài, đều ở trường học và ký túc xá. Thiệu Bắc… Ừ…”

 

“Xảy ra chuyện gì?”

 

“Em cũng … có chuyện… muốn nói với anh và…. Tô Nam.”

 

“Em nói.”

 

“… Thiệu Bắc… Em… Ừ… Đêm hôm đó… Anh, các anh, còn nhớ rõ không?”

 

“… Anh nhớ là đã xảy ra cái gì đó, nhưng không nhớ rõ chi tiết. Hôm nào anh không uống rượu chúng ta có thể thử lại xem?”

 

“…”

 

“Tiểu Hà?”

 

“Thiệu Bắc… Em… Ừ… Em, em …”

 

“Em xảy ra chuyện gì?”

 

“Em… Em có thai.”

 

‘Đô đô đô’… Đối phương cúp điện thoại, mà y – từ khiếp sợ sững sờ chuyển sang vui sướng hạnh phúc.

 

“Thiệu Bắc, tiểu Hà vừa nói gì vậy?”

 

“Này, Thiệu Bắc, tôi không nghe lầm chứ? Tiểu Hà mới vừa nói em ấy…”

 

“Hư! Đừng nói!”

 

“Ô ô ô… !” Chuyện lớn như thế sao hắn có thể không nói?!

 

“Đi! Tới chỗ tiểu Hà!”

 

“Thiệu Bắc, sao có thể, sao có thể?”

 

“Anh Hai, anh Thiệu Bắc, các anh đi đâu? Cảnh sát sắp tới! Các anh mau chóng nghĩ biện pháp a!”

 

“Em xem rồi giải quyết đi!”

 

“Anh Hai! Anh Thiệu Bắc!”

 

“Chớ phiền bọn anh!”

 

Không nói hai lời liền cầm lấy chìa khóa xe, hai người không cho Tô Phàm đi theo, lái xe thẳng đến ký túc xá của người nọ. Trong túc xá, người nọ ôm chặt lấy chính mình, sợ hãi nhìn chằm chằm di động. Mình nói ra, mình đã nói ra.

 

Hai mươi phút sau, cửa ‘phịch’ một tiếng bị người mở ra, hai người xông vào thì thấy người nọ cúi thấp người đem đầu chôn ở giữa hai chân, trên mặt bàn trà là báo cáo xét nghiệm. Hai người thở hổn hển, trừng mắt nhìn người nọ, sau đó phát hiện tờ xét nghiệm ở trên bàn trà. Sau khi thấy rõ ràng kết quả kiểm tra, hai người trợn tròn mắt.

 

“Tiểu Hà! Em là con gái?!”

 

Gò má của người nào đó trong nháy mắt đỏ bừng.

 

“Em là… người song tính…”

 

“A!”

 

*

 

Nếu như chuyện phát triển như thế thì tốt biết mấy? Nếu như lúc đó bọn họ có thể tĩnh táo hỏi người nọ một câu thì tốt biết mấy? Nếu như… Nếu như… Nhưng tất cả đều không thể quay lại từ đầu. Nhưng, may mắn, may mắn, bọn họ còn có cơ hội cứu vãn, bọn họ đã có thể tìm được người nọ. May mắn, may mắn, các con của bọn họ lớn lên đầy khỏe mạnh và thông minh, bọn họ còn có cơ hội vài chục năm để bù đắp lại những thiệt thòi của các con.

 

*

 

“Cậu tên là gì?”

 

“Cố Khê.”

 

“Viết thế nào?”

 

“Cố trong chiếu cố, Khê trong nước suối.”

 

“Cậu thường xuyên đến sân thượng để ăn?”

 

“Ngày hôm nay là tới lần đầu tiên. Ách, tôi phải trở về phòng học.”

 

“Nga, được.”

 

“Ừ, hẹn gặp lại.”

 

“Hẹn gặp lại.”

2 thoughts on “Viễn Khê – Phiên Ngoại – Chương 2 (hạ)

Cảm xúc của bạn và tôi : ≧▽≦ | ↖(^ω^)↗ | ┬_┬ | ლ(¯ロ¯ლ) |╮(╯_╰)╭| (╰_╯) | o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | ●︿● | (⊙︿⊙) | O(∩_∩)O | ╭(╯^╰)╮ | (‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~) | (๏̯͡๏)| ‎— —!| ≧◡≦ |╰⊙═⊙╯ \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦)/ | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | (~_~メ) | (ღ˘⌣˘ღ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s