Viễn Khê – Phiên Ngoại – Chương 1 (hạ)

Hai bà cụ ôm bé con đến không muốn buông tay thoáng cái cảm thấy rất khó xử, bà Triển nói: “Thôi đừng gọi dậy, buổi tối tỉnh thì mẹ sẽ giữ, bọn nó ngủ ngon như vậy mà.”

 

Bà Kiều cũng phụ họa: “Trẻ con ngủ không đủ giấc sẽ khó chịu. Ở đây nhiều người như vậy, buổi tối tỉnh cũng không sợ.”

 

Ngay cả ông bà Từ cũng nói: “Để cho bọn nó ngủ đi. Sau này rồi từ từ điều chỉnh, không có gì đáng ngại.”

Từ Mạn Mạn ở một bên cười vui vẻ, cô nhìn thấu nỗi bất đắc dĩ của chú út. Biết sao giờ, ai bảo hai bé con này là niềm mong chờ của mọi người làm chi.

 

May mắn Cố Khê đã có dự kiến trước, sau khi sinh bé con ra, cậu đã rất nhiều lần cường điệu với hai người kia là không được cưng chiều hai bé con, và hai người kia  không đáp ứng cũng không được.

 

Kiều Thiệu Bắc mở miệng: “Mẹ, Angela nói – nếu kéo dài thời gian điều chỉnh múi giờ, thân thể bé con sẽ phát sinh sự rối loạn. Vốn thời gian bú sữa nhưng bọn nó lại không bú, rồi đến lúc ngủ thì bọn nó lại thức, đối với bé con sẽ rất dễ sinh bệnh.”

 

Triển Tô Nam nói tiếp: “Đúng vậy, mẹ. Vốn ban đêm Bán Nguyệt và Khanh Khách sẽ tỉnh dậy một lát rồi bú sữa, thời gian này loạn một cái bọn nó sẽ càng khó chịu.”

 

“Vậy à.” Các ông bà cụ chăm chú lắng nghe. Nhưng vừa nhìn đến hai cục cưng ngủ đến ngon ngọt, không một ai nỡ lòng gọi bọn nó dậy.

 

“Mẹ, giao cho con đi.” Cố Khê vươn tay ôm lấy Bán Nguyệt, dưới ánh nhìn đầy áp bức của mọi người, cậu cứng rắn lắc lắc bàn tay nhỏ bé cùng xoa xoa lỗ tai nho nhỏ của Bán Nguyệt, rồi ôm bé con dựng thẳng dậy, vỗ nhè nhẹ vào lưng bé con. Bị ba ba lăn qua lăn lại như thế, Bán Nguyệt phát ra những tiếng lầm bầm.

 

Cố Khê lại khe khẽ gọi bên tai con trai: “Bán Nguyệt, tỉnh nào, không ngủ nữa, chúng ta không ngủ nữa, tỉnh nào. Nhìn ông bà nội còn có các chị các chú nữa kìa, tỉnh tỉnh nào.”

 

Tay nhỏ bé của Bán Nguyệt quơ quơ, trái tim của tất cả mọi người đều theo động tác của bé mà khẩn trương lên. Cố Khê vỗ vỗ mông nhỏ của con trai, rồi đến sau lưng, tay còn lại bóp nhè nhẹ đầu nhỏ, sau một lát, Bán Nguyệt phát ra tiếng khóc gào thét, bé con đã tỉnh.

 

“Dậy nào dậy nào.” Cố Khê ngồi xuống, đổi một tư thế khác để ôm con trai, đặt con trai ngồi ở trong lòng của cậu. Bán Nguyệt bị quấy rối tỉnh ngủ, oa oa khóc to, tiếng khóc của bé khiến cho trái tim của đám người ngồi ở đây đều thắt lại.

 

Cố Khê vươn tay về phía Triển Tô Nam, Triển Tô Nam từ chiếc túi bên cạnh ghế sô pha lấy ra một cái chuông nhiều màu, cũng không giao cho Cố Khê, mà là lắc lắc truớc mặt con trai, hiển nhiên rất có kinh nghiệm dỗ con.

 

“Tiểu Hà, đưa cháu cho ba đi.” Ông Triển đau lòng muốn chết.

 

Cố Khê giao con trai cho ông cụ, nói: “Để bé thức khoảng một tiếng rồi cho ngủ lại. Tỉnh vài lần là buổi tối bé có thể ngủ đúng giờ.”

 

Ông cụ cực kỳ bối rối, vừa muốn dỗ cháu đừng khóc, lại không thể để cháu ngủ lại. Dù cho có thần kinh bách chiến thì ông Triển cũng phải tiến thối lưỡng nan. Ông không có kinh nghiệm dỗ con, càng không có kinh nghiệm dỗ cháu. Nhìn thấy ông bà Từ, ông Triển mau chóng bước đến học hỏi.

 

Khi Dương Dương và Nhạc Nhạc còn bé cũng có một đoạn thời gian ban ngày ngủ, ban đêm thức, cũng là do ông bà Từ điều chỉnh lại, hai ông bà cụ rất sẵn sàng truyền thụ kinh nghiệm.

 

Gọi con trai thức dậy xong, Cố Khê lại chuyển sang phía con gái. Bà Kiều đau lòng giao cháu gái cho Cố Khê, Bán Nguyệt đuợc ông nội và cha Trỉên dỗ nên tiếng khóc nhỏ dần, nhưng nhìn thấy cháu trai khóc đến mặt đỏ bừng, bà Kiều cực kỳ muốn dành lại cháu gái. Nhưng nghĩ đến – nếu không điều chỉnh sai giờ đối với thân thể của cháu gái sẽ không tốt, bà Kiều đành cắn răng nhẫn nhịn.

 

Đối với con gái, động tác của Cố Khê ôn nhu hơn rất nhiều. Khanh Khách đang ngủ ngon, bị ba ba quấy rối, đầu nhỏ giật giật, tay phải ơ trên không trung quơ quơ vài cái, sau đó đem ngón tay cái nhét vào trong miệng của mình, bú ‘chụt chụt’, rồi tiếp tục bất động, ngủ say sưa.

 

Một loạt hành động này khiến cho trái tim của tất cả mọi người xung quanh như muốn hòa tan thành nước. Kiều Thiệu Bắc lấy ra một món đồ chơi khác, ở bên tai con gái lắc ‘leng keng’. Cố Khê lôi ngón tay ở trong miệng con gái ra, vỗ nhè nhẹ lên mông nhỏ của con. Khanh Khách nút nút môi, và hàng lông mi thật dài y như của ba ba run run.

 

Bên tai vang lên tiếng ‘leng keng’, cái mông nhỏ thì bị người vỗ nhẹ, Khanh Khách há miệng một cái, đã muốn tỉnh. Cố Khê thuần thục ôm dựng đứng con gái dậy, để con gái ghé vào trong ngực của mình, khẽ gọi: “Khanh Khách, tỉnh nào, chúng ta về đến nhà rồi. Mau nhìn xem ông bà nội này, tỉnh nào.”

 

Khanh Khách nhăn nhăn cái mũi nhỏ, từ từ mở mắt. Một giây sau, bé con hít hít mũi, và cũng như anh trai của bé, bật khóc “Oa oa”.

 

Kiều Thiệu Bắc đưa tới một bình sữa, Cố Khê đút vào trong miệng con gái. Khanh Khách cắn núm vú cao su, tiếng khóc lập tức nhỏ lại. Chỉ thấy bé ‘chùn chụt’ bú sữa, có vẻ đã rất đói bụng.

 

Kiều Thiệu Bắc thấy thế, lập tức nói: “Tô Nam, cho Bán Nguyệt uống sữa.”

 

“A, tôi quá sơ ý.”

 

Triển Tô Nam đi lấy bình sữa của Bán Nguyệt, bà Triển vội vàng nói: “Đưa cho mẹ.”

 

Triển Tô Nam đưa bình sữa cho mẹ mình. Bà Triển đầy thương yêu mà cho cháu trai bú sữa.

 

Cắn núm vú cao su, Bán Nguyệt và Khanh Khách lại muốn ngủ. Cố Khê càng không ngừng nói nói với con gái, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc càng không ngừng tạo ra tiếng chuông, uống sữa xong, hai bé con tựa hồ phát hiện bọn nó đã đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Một bên nói lầm bầm một bên tò mò đảo mắt nhìn bốn phía. Bán Nguyệt ghé vào trong ngực của ông nội, đầu gối lên trên vai ông nội, tay nhỏ bé ở trên mặt ông nội cọ tới cọ lui, chọc cho ông Triển cười ha ha.

 

Ông Kiều thấy mà thèm, Cố Khê chủ động nói: “Ba, ba ôm Khanh Khách dùm con, con muốn vào nhà bếp, Angela muốn ăn cháo.”

 

Ông Kiều vui vẻ ôm lấy cháu gái, mở miệng nói: “Con đừng nấu, để đầu bếp làm là được rồi.”

 

“Angela muốn ăn cháo do con nấu, con không mệt. Khanh Khách uống sữa xong sẽ lập tức đi tiểu, tả lót ở trong giỏ.”

 

“Được đuợc, ta sẽ để ý.”

 

An tâm giao con gái cho ông Kiều, Cố Khê đi tới nhà bếp.

 

Trong phòng khách cực kỳ náo nhiệt, tất cả mọi người đều vây quanh hai bé con. Ngụy Hải Trung đã làm cha cho nên rất hiểu tâm tình lúc này của Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc. Nhìn Khanh Khách đáng yêu, anh liền có suy nghĩ muốn Khanh Khách làm con dâu của mình.

 

Trang Phi Phi ngồi bên cạnh Từ Mạn Mạn, ghé vào tai cô nói thầm hai câu. Mặt Từ Mạn Mạn thoáng cái đỏ bừng, hất tay của hắn ra, Trang Phi Phi nở nụ cười, lại tiếp tục thầm thì bên tai Từ Mạn Mạn, cô cúi thấp đầu, gương mặt hai người đều đỏ ửng. Nhìn thấy Bán Nguyệt và Khanh Khách, Trang Phi Phi đột nhiên rất muốn làm cha.

 

Dương Dương và Nhạc Nhạc cùng Tom và Thomas – bốn đứa đi xuống lầu. Bọn nó vừa xuất hiện, trong phòng khách càng thêm náo nhiệt. Hai bà cụ không ôm được cháu trai và cháu gái lập tức di dời lực chú ý. Dương Dương và Nhạc Nhạc bị bà nội lôi kéo hỏi han ân cần, rồi đưa nào kẹo nào bánh nào mứt. Yêu ai yêu cả đường đi lối về, hai bà cụ cũng không buông tha Tom và Thomas. Bốn đứa bé vội vàng tìm cớ muốn chơi cờ để đào thoát khỏi phòng khách.

 

Chơi đùa với Bán Nguyệt và Khanh Khách đúng một giờ, ông Triển và ông Kiều ôm hai bé con lên lầu. Hai bé con bị lăn qua lăn lại đến mệt nên không kịp đợi ông nội đặt bọn nó lên giuờng, đã ở trong ngực của ông nội ngủ lại lần thứ hai. Hai ông cụ cũng không ôm cháu vào phòng ngủ của Cố Khê, mà ôm vào phòng ngủ của ông Triển.

 

Hai bà cụ phải tiếp đãi xui gia, ngoài ra lực chú ý đang đặt ở trên người cháu lớn, nên không có đi theo lên lầu.

 

Cẩn thận đặt hai bé con lên giường, rồi đấp chăn nhỏ cho bọn nó, nhìn gương mặt ngủ đến cực kỳ đáng yêu của hai bé con, vành mắt hai ông cụ đỏ lên.

 

Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc đi theo cha lên lầu, hai người biết cha có rất nhiều lời muốn nói với bọn họ. So với dưới lầu đầy náo nhiệt, bầu không khí ở trong phòng có chút áp lực.

 

Thanh âm ông Triển khàn khàn nói: “Lần này Tiểu Hà đã chịu nhiều vất vả rồi.”

 

Ông Kiều lau lau khóe mắt: “Thấy Bán Nguyệt và Khanh Khách, ta liền nghĩ tới Dương Dương và Nhạc Nhạc.”

 

Triển Tô Nam cầm lấy bàn tay nhăn nheo của cha, nói: “Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ tiểu Hà, bảo vệ mấy đứa nhỏ.”

 

Hai ông cụ gật mạnh đầu. Nhìn hai đứa cháu này, ông càng cảm thấy hổ thẹn với Cố Khê và hai đứa cháu lớn. Bọn họ sẽ đem phần hổ thẹn này tiến vào quan tài.

 

Kiều Thiệu Bắc thay đổi bầu không khí, nói: “Hiện tại tiểu Hà sợ nhất là các người quá cưng chiều bé con. Trước khi trở về đã nhiều lần nói với con và Tô Nam là không được cưng chiều Bán Nguyệt và Khanh Khách, đặc biệt là Bán Nguyệt. Tiểu Hà nói phải nuôi con trai như nhà nghèo, không thể để nó kiêu căng, phải để cho nó hiểu chuyện như Dương Dương và Nhạc Nhạc.”

 

Ông Triển và ông Kiều nghe thế liền khó chịu, ông Kiều nói: “Nuôi bé con nhà chúng ta như nhà nghèo? Không sợ, cứ cưng chìu. Ngươi và Tô Nam đều được cưng chìu mà lớn lên đấy, Bán Nguyệt cứ cưng chìu thôi. Hơn nữa người ta vẫn nói – bé con trước 3 tuổi cứ tha hồ cưng chiều, chờ sau 3 tuổi cho đi nhà trẻ, ở đó có thầy giáo cô giáo quản, nên ở nhà cứ cưng chiều.” (=.=”)

 

Ông Triển cũng đồng ý: “Tô Phàm là bị mẹ của ngươi làm hư. Tiểu Hà không phải là người cưng chiều con, chúng ta có cưng chiều thế nào, có cậu ta quản cũng sẽ không hư.”

 

Kiều Thiệu Bắc liếc mắt nhìn Triển Tô Nam, đối phương lắc đầu cười cười, kỳ thực bọn họ cũng nghĩ như thế. Con của bọn họ và tiểu Hà sao có thể hư được.

 

Cố Khê bận rộn trong nhà bếp hoàn toàn không biết mình đã lâm vào hoàn cảnh thế đơn lực mỏng.

 

Cửa mở, bốn người đều nhìn sang, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc đồng thời lên tiếng : “Mẹ.”

 

Hai bà cụ vừa lên tới. Bà Triển cười ‘ha hả’ nhìn bé con đang ngủ, đi tới trước tủ quần áo, mở một bên cánh cửa của tủ quần áo ra, liền thấy ở bên trong chất đầy quần áo trẻ con.

 

Bà cụ quay đầu lại nói: “Áo quần của Khanh Khách và Bán Nguyệt đều ở đây, các con muốn thay đồ thì cứ tới đây lấy. Nếu như nghĩ để ở trong phòng chúng ta bất tiện, thì các con đem tới phòng của các con.”

 

Bà Kiều nói: “Hay cứ để chúng ta trông Khanh Khách và Bán Nguyệt. Buổi tối các con và tiểu Hà cứ nghỉ ngơi. Chúng ta đã lớn tuổi, buổi tối cũng ít ngủ.”

 

Nhìn một tủ đầy quần áo trẻ con, Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc không chút nào kỳ quái. Nếu như không phải do Cố Khê không cho, bọn họ ở Mỹ cũng sẽ mua quần áo cho bé con như thế.

 

Kiều Thiệu Bắc nói: “Buổi tối bé con không rời tiểu Hà, có đôi khi nửa đêm tỉnh dậy đòi người, chờ lớn một chút buổi tối không còn tỉnh dậy sẽ để ngủ với các người. Ban ngày các người trông bé con, tiểu Hà phải phân tâm chăm sóc Angela.”

 

Bà Kiều do dự trong chốc lát, nhỏ giọng hỏi: “Angela… Cũng giống tiểu Hà?”

 

Có con dâu làm kinh nghiệm, hai bà cụ cũng nổi lên hoài nghi về Angela. Tom và Thomas vừa nhìn là biết con lai, Rex và Angela lại có quan hệ vợ chồng, các bà liền nghi ngờ.

 

Kiều Thiệu Bắc cũng không che giấu, nói: “Angela và tiểu Hà giống nhau. Angela vừa có thai hơn một tháng. Cậu ta đặc biệt thích ăn thức ăn do tiểu Hà nấu, vì thế cũng theo chúng ta về đây. Các người nhất định phải giữ kín chuyện này.”

 

Hai bà cụ cực kỳ kinh ngạc, đương nhiên, các bà cũng biết chuyện này tuyệt đối không thể lộ ra ngoài, vì nó cũng liên quan đến các cháu nội của các bà. Hai ông cụ đã từng biết qua, nên phản ứng rất bình tĩnh.

 

Triển Tô Nam hỏi: “Ba mẹ, các người nói với người ngoài thế nào về chuyện bé con?”

 

Ông Triển rất khí phách mà nói: “Giải thích cái gì? Ta chỉ nói bọn nó là cháu nội của ta. Tiệc 100 ngày, chỉ cần là ta mời, trừ phi trời sập, không ai dám không đi.”

 

Ông Kiều cũng mười phần khí phách: “Ta không đề cập tới chuyện ai sinh bé con, đố ai dám mở miệng hỏi.”

 

Bà Triển nói: “Ngược lại, nếu có mấy bà len lén hỏi mẹ, thì mẹ sẽ bảo ‘xã hội ngày nay muốn con không phải rất dễ sao, chỉ cần các người muốn có là sẽ có’. Hai chúng ta sẽ bâng quơ cho qua. Thật ra, cũng có nhiều người biết chuyện giữa các con và tiểu Hà. Bọn họ ở sau lưng muốn nói gì thì cứ nói, chúng ta chỉ lo lắng tiểu Hà sẽ để ý, các con phải chú ý.”

 

Kiều Thiệu Bắc không lo lắng, nói: “Tiểu Hà sẽ không tiếp xúc với những người đó, bọn họ nói gì cũng không truyền được đến tai tiểu Hà. Bán Nguyệt và Khanh Khách đã chào đời, Dương Dương và Nhạc Nhạc cũng đã đến lúc đi Mỹ. Sau này bé con lớn lên cũng không sinh hoạt ở đây, cũng không có gì lo lắng.”

 

Bốn cụ già vừa nghe thế liền luyến tiếc. Triển Tô Nam nhanh chóng nói: “Các người cũng không thể lại đổi ý.”

 

Bốn cụ già không cam lòng gật đầu. Bà Kiều thở dài một tiếng: “Chúng ta không sao, chỉ cần Dương Dương và Nhạc Nhạc thích là tốt rồi. Chúng ta xuống dưới nhà tiếp đãi xui gia đi, Tô Nam, Thiệu Bắc, các con nói với tiểu Hà đừng quá vất vả. Muốn ăn cái gì thì cứ bảo đầu bếp nấu. Trong nhà nhiều người làm như thế, tất cả đều được trả lương.”

 

“Bọn con sẽ nói với em ấy.”

 

Không tốt khi để ông bà Từ ở phòng khách một mình, hai bà cụ liền rời đi, cũng là để lại không gian cho các cha con đã làm hoà với nhau cùng nhau trò chuyện.

 

Nghĩ đến một việc, Triển Tô Nam nói: “Ba, chú Kiều, qua năm Angela sẽ về nước. Tiểu Hà sẽ đi theo, em ấy sẽ đỡ đẻ cho Angela. Con và Thiệu bắc cũng sẽ đi cùng, thuận tiện đưa Dương Dương và Nhạc Nhạc qua đó luôn. Đến lúc đó Khanh Khách Và Bán Nguyệt sẽ giao cho các ngừơi.”

 

Cháu lớn phải đi Mỹ, ông Triển và ông Kiều dù không muốn nhưng cũng phải chấp nhận. Ông Kiều liên tục gật đầu: “Yên tâm giao cho chúng ta.”

 

Ông Triển nói: “Khanh Khách và Bán Nguyệt buổi tối không rời khỏi tiểu Hà, vậy các ngươi đưa xui gia và Angela đến Bích Sơn Cư ở cùng đi. Bên ấy ít ngừơi, xui gia và Angela cũng sẽ thoải mái hơn. Đón năm mới, không phải anh cả và anh hai của tiểu Hà cũng sẽ đến sao? Các ngươi để bọn họ ở bên khu nhà của các ngươi đi. Nếu như các ngươi nguyện ý, ban ngày đem bé con qua đây, còn không chúng ta sẽ qua đó.”

 

Kiều Thiệu Bắc và Triển Tô Nam vừa nghe thế, nghĩ cha nói rất có lý. Không nói gì khác, Angela mang thai, người trong nhà nhiều như thế cậu ta khẳng định sẽ thấy ngại. Triển Tô Nam nói: “Chúng ta cùng tiểu Hà thương lượng một chút.”

 

Ông Triển nói tiếp: “Các ngươi bảo Tô Phàm tìm nhà ở khu yên tĩnh cho các ngươi, Tô Phàm đã chọn đuợc vài căn, chúng ta xem qua đều không quá vừa ý. Nếu không, các ngươi cứ dọn đến ‘Bích Sơn Cư’. Bốn người già chúng ta sẽ ở hết bên này. Hiện tại, cơ bản là chúng ta đã về hưu, người tìm đến cũng ít, mỗi ngày quay qua quay lại trong căn nhà rộng lớn cũng rất điều hiu quạnh quẽ . Hơn nữa ở cùng một chỗ, các ngươi cũng không cần ôm bé con chạy tới chạy lui.”

 

Chuyện này, ông Triển và ông Kiều đã lén thương lượng xong. Thành thật mà nói gia đình bọn họ bình thường cũng vẫn ở cùng một chỗ, rất ít ở bên kia. Thân phận Cố Khê đặc biệt, ở tại Bích Sơn Cư là thích hợp nhất.

 

Triển Tô Nam và Kiều Thiệu Bắc cũng muốn tìm nơi như thế để ở, nhưng những nơi như thế rất khó tìm. Hiện tại hai ông cụ đề nghị đến, bọn họ cũng rất động tâm. Thế nhưng Triển Tô Nam vẫn nói: “Chúng ta cùng tiểu Hà thương lượng một chút.”

 

Rất nhanh đến giờ ăn cơm, Angela và Rex xuất hiện. Hai người vừa ló mặt, mọi người lập tức nhường vị trí sô pha tốt nhất cho Angela. Mặc dù không có ai nói ra, nhưng cử chỉ của mọi người đều biểu hiện ra đã biết tình huống thân thể của Angela. Angela có chút thẹn thùng ngồi xuống, còn Rex thì rất tự nhiên.

 

Kỳ thực hắn rất là cao hứng khi có nhiều người như thế chúc phúc cho bảo bối của hắn và cho cả con khỉ con đang ở trong bụng của bảo bối. Mà thật ra, đối với Rex mà nói – ở trong lòng hắn bảo bối là một người độc nhất vô nhị. Và những đứa con của hắn và bảo bối đều bị hắn thống nhất cho là những con khỉ con.

 

Hai bà cụ nhất quyết không để cho Cố Khê nấu cơm tối, bị hai mẹ ngăn cản, Cố Khê chỉ làm phần của Angela. Cậu nấu cho Angela một nồi cháo nhỏ thật nhuyễn, còn xào nấm hương với thịt, và ớt xanh thập cẩm.

 

Angela tinh thần uể oải ở bên bàn cơm ngồi xuống, vừa thấy trước mặt bày ra hai món ăn, cậu liền tỉnh táo hẳn lên. Tom và Thomas đáng thương cắn cắn đầu đũa, nhìn hai món ăn mà nuớc miếng tuông rơi, âm thầm gạt lệ. Ô ô ô, bọn nó cũng muốn ăn, thế nhưng ba ba không cho.

 

Angela nhìn dáng vẻ đáng thương của con trai mà phì cười. Gắp cho con trai một ít, để xoa dịu nỗi ai oán của các con. Sau đó Angela hạnh phúc ăn một miếng cháo trước, rồi gắp một miếng nấm hương xào thịt, bỏ vào trong miệng nhai nhai, vẻ mặt cực kỳ thoả mãn.

 

Thấy cậu ăn uống tốt, Rex cũng thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên theo Cố Khê về đây là đúng!

 

Khanh Khách và Bán Nguyệt tỉnh ngủ, hai bà cụ không để cho Cố Khê chăm, tự mình ở lại phòng khách chiếu cố bé con. Cố Khê bị ngăn cản, liền yên tâm thoải mái mà đem con giao cho bà cụ chăm sóc, cậu cũng không để ý đến Angela và Rex, cứ vùi đầu ăn.

 

Về đến nhà, Dương Dương và Nhạc Nhạc sẽ không còn cơ hội chiếu cố em trai và em gái. Cách năm mới còn hai tháng, bọn nó chuẩn bị cùng Tom và Thomas đi quân bộ huấn luyện.

Advertisements

2 thoughts on “Viễn Khê – Phiên Ngoại – Chương 1 (hạ)

Cảm xúc của bạn và tôi : ≧▽≦ | ↖(^ω^)↗ | ┬_┬ | ლ(¯ロ¯ლ) |╮(╯_╰)╭| (╰_╯) | o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | ●︿● | (⊙︿⊙) | O(∩_∩)O | ╭(╯^╰)╮ | (‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~) | (๏̯͡๏)| ‎— —!| ≧◡≦ |╰⊙═⊙╯ \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦)/ | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | (~_~メ) | (ღ˘⌣˘ღ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s