Trọng Sinh Chi Cố Thanh – Phiên Ngoại 3

Phiên ngoại tình yêu bản năng . . .

Hàn Duy không nghĩ mình là gay, bởi anh không bài xích con gái, trước khi gặp gỡ Phương Tử Nhạc, anh đã từng quen bạn gái, tuy rằng là do cô gái này chủ động theo đuổi anh. Đó là đoạn tình yêu xế bóng tại cao trung, sau khi tốt nghiệp, mỗi người mỗi ngã, liền vội vã kết thúc.

Khi đó Hàn Duy bận rộn thi vào trường đại học theo nguyên vọng 1, cũng không có thời gian để thương xuân bi thu vì mối tình đầu tan vỡ, hiện tại nghĩ lại, Hàn Duy mới biết – lúc đó không phải mình không thương tâm mà là căn bản không thèm để ý, nếu đổi lại là Phương Tử Nhạc, anh sợ là chẳng còn tâm trí để thi đại học.

Hàn Duy lần đầu tiên nhìn thấy Phương Tử Nhạc là vào ngày báo danh tân sinh, ấn tượng của Hàn Duy đối với bé trai dễ nhìn, thân hình cao gầy, làn da hơi đen này cũng không tốt không xấu, nhưng thật ra cái túi đan đỏ xanh trắng trong tay đồi phương lại để lại cho anh ấn tượng khắc sâu, trong hoàn cảnh – tất cả sinh viên xung quanh đều đeo ba lô hay kéo vali, thì cái túi đan của Phương Tử Nhạc như một cú đấm đột ngột. Sức quan sát của Hàn Duy rất nhạy cảm, anh có thể phát hiện ra ánh mắt khác thường của các sinh viên xung quanh nhìn Phương Tử Nhạc.

Làm xong thủ tục nhập học, Hàn Duy tiễn cha mẹ ra về, rồi kéo cái vali hướng về phía dãy lầu KTX.

Chìa khóa còn chưa tra vào ổ, cửa đã được mở ra, sau đó truyền đến một giọng nam trong trẻo, mang theo khẩu âm đặc biệt của phía nam, nghe vào tai rất thoải mái.

“Chào bạn, mình là Phương Tử Nhạc, là bạn mới cùng phòng với cậu.”

Đây là câu nói đầu tiên Phương Tử Nhạc nói với Hàn Duy, Phương Tử Nhạc không nhớ nó, nhưng Hàn Duy như bị ma xui quỷ khiến mà nhớ mãi, không chỉ nhớ lúc đó mà nhớ cả đời.

Hàn Duy bình tĩnh đẩy gọng kính viền vàng trên mũi, cười nhẹ, trả lời: “Xin chào, tôi là Hàn Duy. Mong được chiếu cố.”

Nụ cười trên mặt Phương Tử Nhạc càng tươi hơn, cậu không nghĩ tới – gặp được người bạn cùng phòng đầu tiên lại là một người ấm ấp ôn nhu, vừa nhìn là đã biết rất dễ ở chung.

Thế nhưng Phương Tử Nhạc đã sai hoàn toàn, ôn nhu nhã nhặn, lễ phép ngoan hiền chỉ là biểu hiện giả dối mà Hàn Duy biểu lộ ra ngoài, nội tâm anh cực kỳ lãnh đạm, trên người luôn có một tầng xa cách nhàn nhạt.

Hàn Duy không biết mình yêu Phương Tử Nhạc từ lúc nào, chờ khi anh xác định được, thì nụ cười của Phương Tử Nhạc đã khắc sâu vào trong tâm trí của anh, tình yêu trong lòng như hóa thành tảng đá cứng rắn nhất, không lung lay, không vỡ, không mòn.

Hàn Duy biết Phương Tử Nhạc không phải gay, bởi đối phương từng nói mình đang yêu thầm cô gíao thực tập trẻ đẹp. Sức chiếm hữu của Hàn Duy rất mạnh, anh quyết định không cho con mồi thoát khỏi lòng bàn tay của mình, anh hận không thể trực tiếp chiếm giữ lấy Phương Tử Nhạc.

Thế nhưng Hàn Duy là thích Phương Tử Nhạc thật lòng, anh phát hiện mình không đành lòng ra tay, vì thế anh vẫn cứ lưỡng lự thật lâu, sau đó anh quyết định tạm buông tha cho bức thiết cùng khát vọng trong lòng, con đường đồng tính này, Hàn Duy anh không sợ đi trên đó, nhưng không có nghĩa là Phương Tử Nhạc có thể bỏ qua tất cả, cam nguyện cùng anh đi bên nhau.

Không thể biểu lộ, Hàn Duy liền biến đổi cuộc sống ở chung với Phương Tử Nhạc, anh nói sạo anh bị lạnh, muốn Phương Tử Nhạc ngủ cùng giường với mình. Hiền lành thật thà của Phương Tử Nhạc bị Hàn Duy lợi dụng, cậu không chút nào hoài nghi động cơ bất chính của Hàn Duy.

Hàn Duy cho rằng dụng tâm của mình không hề có sơ hở, thế nhưng không nghĩ tới lại bị Cố Thanh nhìn thấu, điều này khiến cho Hàn Duy lo lắng một trận. Tính cách Cố Thanh âm trầm cổ quái, nếu như cậu ta muốn lan truyền tin tức, bản thân anh thật ra không có gì phải sợ, nhưng anh chỉ sợ tổn thương đến Phương Tử Nhạc, và cậu sẽ vì thế mà rời xa anh.

Lo lắng của Hàn Duy không thành sự thật, Cố Thanh đột nhiên thay đổi tính tình, trí nhớ cũng biến mất toàn bộ, như vậy xem ra, vận khí của Hàn Duy cũng không tệ.

Tâm tư của Hàn Duy đối với Phương Tử Nhạc vẫn được bảo mật cho đến gần cuối năm hai, vốn anh dự định sẽ dấu diếm cả đời, thế nhưng một cuộc điện thoại gọi tới đã đánh nát kế hoạch ban đầu.

Cuộc điện thoại này là do mẹ của Phương Tử Nhạc gọi tới, nói về vấn đề xem mắt. Cha mẹ Phương Tử Nhạc đều là nông dân ở vùng núi, con trai thi đậu đại học ở thành phố nên rất có tiếng ở quanh vùng, không ít người liền động tâm tư, muốn gả con gái cho người có học thức, có bản lãnh.

Khi đó Phương Tử Nhạc cũng sắp 20, ở nông thôn, tuổi này không thể tính nhỏ, mẹ Phương Tử Nhạc thấy có vài cô gái có điều kiện tốt, liền động tâm tư, bảo con trai út nghỉ hè thì nhanh về nhà.

Phương Tử Nhạc còn đang đi học, nên trong lòng rất bất mãn chuyện xem mắt này, thế nhưng cậu từ nhỏ đã hiếu thuận, không dám cãi lời cha mẹ, chỉ có thể miễn cưỡng đáp ứng, nghĩ chờ về nhà rồi sẽ nói chuyện tỉ mỉ với cha mẹ sau.

Phương Tử Nhạc là dự định như vậy, thế nhưng Hàn Duy ở ngoài cửa nghe được, thì không hề nghĩ như vậy, anh biết Phương Tử Nhạc sẽ không kết hôn vội, nhưng yêu đương đính hôn cũng chẳng khác là mấy.

Trong lòng Hàn Duy luống cuống, nóng nảy, bực dọc. Cuộc thi vừa kết thúc, anh liền tìm cớ muốn cùng Phương Tử Nhạc về quê của cậu. Phương Tử Nhạc là người rất ít cự tuyệt, liền đồng ý, hơn nữa cậu còn rất vui vì bạn học nguyện ý tới nhà cậu làm khách.

Khí chất cùng bề ngoài của Hàn Duy rất xuất chúng, vừa nhìn là đã biết người có tiền có tri thức, ba mẹ Phương Tử Nhạc rất vui mừng khi con trai có người bạn tốt như vậy, tất nhiên liền đem hết cấp bậc lễ nghĩa cùng những thứ tốt nhất đón tiếp Hàn Duy.

Thông qua chuyện Phương Tử Nhạc xem mắt, lúc này đây, Hàn Duy cuối cùng đã rõ ràng – anh không thể chờ đợi được nữa, càng không thể chấp nhận Phương Tử Nhạc kết hôn với người phụ nữ khác, anh thừa nhận anh ích kỷ, đối với Phương Tử Nhạc cũng không công bằng, thế nhưng muốn anh buông tay, lại là điều không thể.

Hàn Duy quyết tâm ngã bài với Phương Tử Nhạc, đời này của Phương Tử Nhạc chỉ có thể là của Hàn Duy anh.

Chính vì xuất phát từ ý nghĩ như vậy, trong lòng Hàn Duy cảm thấy hổ thẹn với cha mẹ Phương Tử Nhạc, đối với ‘cha mẹ vợ’ tương lai, anh nghĩ muốn bồi thường, liền suy nghĩ biện pháp lấy lòng bọn họ. Hàn Duy là người khéo mồm khéo miệng biết cách ăn nói, xác thực rất có tác dụng lúc nguy cấp.

Kế hoạch xem mắt của Phương Tử Nhạc cũng không vì trong nhà có thêm một người khách mà hủy bỏ, điều đó khiến cho Hàn Duy ngủ thẳng đến trưa tức giận đến muốn nổi điên.

Vội vàng rửa mặt chải đầu, Hàn Duy mang theo balô đi đến tiệm cơm trong trấn.

Khi Hàn Duy chạy tới, Phương Tử Nhạc đang ăn, đầu cúi thấp đến muốn vùi luôn vào trong chén. Hàn Duy nhìn ra được, biểu tình trên mặt Phương Tử Nhạc rất lãnh đạm, tựa hồ khá bất mãn vì bị bắt đi xem mắt.

Hàn Duy thở phào một hơi, trong lòng không khỏi vui mừng, biểu tình hung ác trên mặt cũng tiêu tán không ít, anh đi thẳng tới bàn ăn, ho khan hai tiếng.

Phương Tử Nhạc hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của chính mình, không hề phát giác, nhưng mẹ Phương ngồi bên cạnh lại thấy rõ Hàn Duy, trong mắt bà hiện lên kinh ngạc, nhưng rất nhanh khôi phục trấn định,  cười nói mời Hàn Duy ngồi xuống, lại kêu bồi bàn mang thêm chén đũa ra.

Mẹ Phương nghĩ – nếu đối phương biết con trai nhà mình ở trong thành phố quen được không ít bạn bè có bản lĩnh, thì cửa hôn nhân này nhất định sẽ thành công. Chỉ là tính toán này của mẹ Phương đã hoàn toàn sai lầm.

Tuy cô gái xem mắt này chỉ là y tá, nhưng thắng ở điều kiện, cha là ông chủ nổi danh trong thị trấn, tương đối có tiền của.

Trong lòng mỗi cô gái đều có một giấc mộng bạch mã hoàng tử, cô gái xem mắt cũng như thế, mặc dù Phương Tử Nhạc đang học đại học, nhưng gia thế bình thường, tuy tướng mạo không xấu, nhưng thực sự không phải là loại hình mà cô ta yêu thích. Thẳng đến khi thấy được Hàn Duy, cô gái cảm thấy trước mắt mình sáng ngời.

Cô gái nghiêng đầu nhỏ giọng nói vài câu với mẹ mình, người phụ nữ trung niên len lén nhìn Hàn Duy, vừa lòng gật đầu.

Kết quả, cuộc xem mắt này tự nhiên là không thành công. Hai mẹ con cô gái muốn phương thức liên hệ của Hàn Duy, lại bị cự tuyệt, chỉ có thể ngượng ngùng rời đi.

Buổi tối, Hàn Duy lôi kéo Phương Tử Nhạc đến rừng trúc sau núi, nói là có chuyện quan trọng cần nói. Phương Tử Nhạc tưởng Hàn Duy muốn xin lỗi chuyện ban sáng, liền đi theo.

“Phương Tử Nhạc, cậu hãy nghe cho kỹ, lời này, ngày hôm nay mình chỉ nói một lần.”

Nghiêm túc cùng trịnh trọng trong mắt Hằn Duy là trước nay chưa từng có, Phương Tử Nhạc không khỏi đứng thẳng người, giảm nhẹ hô hấp, tập trung lắng nghe.

“Phương Tử Nhạc, mình thích cậu, cậu nguyện ý quen mình chứ?”

Sét đánh ngang trời! Hàn Duy thích chính?

Đầu óc Phương Tử Nhạc hiện lên muôn ngàn lời nói, thế nhưng toàn bộ tới bên miệng lại đều bị mắc kẹt lại, cậu chỉ có thể há miệng ngậm miệng há miệng.

Hàn Duy muốn cho Phương Tử Nhạc có cơ hội trả lời, nhưng chỉ thấy vẻ mặt đối phương dại ra, tựa như thấy quỷ vậy.

Hàn Duy quyết không chờ đợi nữa, anh ôm lấy gương mặt Phương Tử Nhạc, trực tiếp hôn lên đôi môi mềm mại mà mình đã khát vọng từ lâu.

Tình yêu là ngọt ngào, môi Phương Tử Nhạc mềm mềm, mang theo vị ngọt của kẹo.

Buổi tối đêm đó, bầu trời đầy sao sáng, nước suối chậm rãi chảy xuôi, cũng là lần đầu tiên Phương Tử Nhạc giao mình cho Hàn Duy.

Phương Tử Nhạc cho rằng mình sẽ nổi giận khi nghe Hàn Duy thổ lộ, chán ghét Hàn Duy hôn môi, chán ghét Hàn Duy xâm nhập …

Nhưng không có!

Ngay cả Phương Tử Nhạc cũng không hiểu, sao chỉ trong nháy mắt mà mình đã tiếp nhận tình yêu của Hàn Duy; thế nhưng Phương Tử Nhạc biết – đây là thuận theo bản năng chân thực nhất trong lòng cậu.

Như vậy là đủ rồi, không phải sao?

One thought on “Trọng Sinh Chi Cố Thanh – Phiên Ngoại 3

Cảm xúc của bạn và tôi : ≧▽≦ | ↖(^ω^)↗ | ┬_┬ | ლ(¯ロ¯ლ) |╮(╯_╰)╭| (╰_╯) | o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | ●︿● | (⊙︿⊙) | O(∩_∩)O | ╭(╯^╰)╮ | (‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~) | (๏̯͡๏)| ‎— —!| ≧◡≦ |╰⊙═⊙╯ \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦)/ | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | (~_~メ) | (ღ˘⌣˘ღ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s