Một đám cưới và một đám tang
Đăng trong: Tháng Ba 7, 2012 Filed under: Lảm Nhảm 1 Comment »Đêm nay, trời nhiều sao vô số kể, tôi lật dở những trang ký ức của em, và nhận ra em là một người đồng tính và em yêu tôi. Sự vô tâm của tôi như vô tình phá nát trái tim em.
Ngồi trên cửa sổ của căn gác sập sệ, ngước nhìn đường phố nhộn nhịp, đèn neon nhượm cả góc phố, tôi thẫn thờ khi nghĩ về quãng đường em đi cùng tôi. Những tưởng tôi hiểu em nhưng không, tôi chưa một lần chạm vào được góc tim em.
Tôi quen em trong một ngày cuối đông, trời se lạnh. Đang lang thang café thì tình cờ gặp một người lạ ở thành phố nhộn nhịp, rối rắm này. Chỉ đơn giản là một người hỏi đường nhưng không biết tự đâu mà lòng tôi ánh lên cái nhìn thiện cảm, chân thành về em…
Những ngày ấy tôi chạm ngõ cửa của sự chán chường, thất vọng, nặng nề vì cơm, áo, gạo, tiền, vì thật ra tôi cũng chỉ là một kẻ lạc chân trong đất Sài thành này. Tôi lại vô tình gặp lại em, người lúc trước hỏi đường. Em vui vẻ nhận ra tôi trong khi tôi đang tuyệt vọng vì vừa mất việc, chúng tôi đã có một buổi tối khó quên. Sau khi dạo quán cóc tìm chút hơi men để cố quên đi cái chán nản đang tồn tại, tôi chao đảo trên đoạn đường về, em đưa tôi về một đoạn rồi em rẽ một hướng khác.
Ngày hôm sau, tôi nằm bệt trên gác, người ê ẩm, đầu đau nhức dữ dội. Và có tiếng gõ cửa, tôi chẳng tiên đoán nổi ai bên kia cánh cửa, lê từng bước nặng nề, thì ra là em. Tôi gượng cười chào một ngày mới khi đồng hồ gần điểm 12h trưa. Tôi hỏi em sao mà biết nhà hay thế, em cười bảo hỏi tổng đài, ôi trời, sao mà tin đây. Trò chuyện cùng em hồi lâu, thì ra em là một người đồng hương, đang là sinh viên của một trường đại học. Tôi bắt gặp trong em hình ảnh của tôi 5 năm trước, cũng là một sinh viên, cố kiếm tìm một cái biển số xe của quê hương dù chỉ để gật đầu cười.
Mảnh đất khô cặn của tâm hồn tôi giờ đây đang dần hồi sinh trong cái mát dịu của mùa xuân, trong cái quan tâm khó tả của em. Tôi bảo em dọn về ở cùng tôi để giảm bớt chi phí ăn ở, dầu gì tôi cũng ở có một mình, mà trường em cũng đâu quá xa. Nếu bảo những ngày tháng êm đềm đến thì tôi đang dối lòng vì trong những ngày em ở cùng tôi cũng xảy ra một vài xích mích nhưng rồi mỗi chuyện đều qua. Tôi có chuyện gì vui buồn thì đều mang em ra lưu vào đấy và em cũng vậy. Có thêm một người để chia sẻ khiến cuộc sống của tôi và cả em trở nên thú vị hơn nhiều, vui vẻ rời dần góc khuất của mỗi người.
Năm sau đó, tôi xin được việc làm ở một công ty khá lớn, lương bổng đủ sức giúp tôi nuôi cả em. Nhưng em thì ngần ngại vì một lý do nào đó, em bảo: “Em nợ anh quá nhiều rồi!”, nên em vẫn thường đi làm dạy kèm, chạy bàn cho nhà hàng vào những ngày cuối tuần. Tôi cảm nhận em như là một phần cuộc sống của tôi, xem em như là một người em trong gia đình.
Một lần tôi dẫn bạn gái mình về khoe, em có vẻ rất hào hứng, em còn khoe với bạn gái tôi vài điểm quý giá về ông anh này, mà cũng khuyến mãi vài câu dạy nhột nhột cả mình… Em đùa mai mốt anh cưới chị rồi thì em ở với ai, bạn gái tôi vốn là một người khá vui tính và cở mở nên không ngần ngại cho tôi và cả em một tràng cười, “thì ở cùng anh luôn, em chịu không?”.
Rồi cũng trong một dịp cuối năm, tôi nói với em tôi sẽ cưới vợ vào đầu năm sau, em không đưa ra quá nhiều ý kiến nhưng tôi thấy nó trái chiều quá chừng. Em còn chọc tôi bằng câu hát, “mùa xuân này anh sẽ cưới em”. Tôi vẫn thường thủ thỉ với em, “khi anh lập gia đình rồi em sẽ ở đâu và làm gì?” Em đùa bảo “anh phải sang nhượng quyền sở hữu căn nhà của anh đang ở cho em…”, thật ra điều đó với tôi không là gì cả, thậm chí tôi có thể cho em nhiều điều còn hơn thế nữa.
Thời gian trôi đi nhanh, còn một tuần nữa tôi rước nàng về dinh, em cũng tranh thủ giúp tôi vài thứ, rồi 2 ngày, 1 ngày. Hôm nay, tôi bảo “Mai anh cưới vợ rồi, em có muốn nói gì với anh nữa không?”. Em không nói mà nước mắt chảy dài, em ôm chầm lấy tôi… chỉ vậy thôi.
Rồi đám cưới của tôi cũng diễn ra, em cũng có mặt trong ngày đó nhưng chỉ là một góc nhỏ… Em có uống chúc mừng một ly, em bảo nhức đầu nên về trước.
Khi buổi tiệc sắp tàn, tôi cùng vợ chuẩn bị trở về căn hộ tôi vừa mua, thì điện thoại reo. Tiếng của bà Tư nghẹn ngào trong tiếng ồn ào, thằng Việt nó chết rồi, con đến nhanh đi. Chựng lại, điếng người trong vài giây, tôi cùng vợ chạy liền đến đó. Trước mắt tôi là gì nhỉ? Tôi không thể ghìm lòng trước cảnh tượng này, tôi gào lên bên cạnh cái xác trong vô vọng, máu khắp nhà, em chọn cách kết thúc cuộc đời một cách quá đau đớn. Tôi lục tung mọi thứ trong nhà lên, cố gắng kiếm tìm một cái gì đó. Mắt tôi dừng lại trên quyển nhật ký của em và tôi điên loạn lên khi biết tôi là nguyên nhân của cái chết này. Tôi thẫn người, tựa lưng vào góc tường mặc cho công an khám nghiệm thi thể của em.
Tôi đã cùng em trong những giây phút ngắn ngủi còn tồn tại trên cõi đời này. Tiễn đưa em về với đất mẹ mà không thể cầm nước mắt. Chiều nay, trên đường làng nghèo heo hút màu xanh, một đám tang không quá kèn hoa, lặng nghiêng tiễn đưa em trong sự vội vã. Ánh hoàng hôn chập choàng, từng đám mây hững hỡ trôi thanh thảnh nhẹ nhàng nhưng lòng tôi đang thắt đau.
Đêm nay, trời nhiều sao vô số kể, tôi lật dở những trang ký ức của em, và nhận ra em là một người đồng tính và em yêu tôi. Sự vô tâm của tôi như vô tình phá nát trái tim em. Lý trí tôi rối bời, một cảm giác khó tả đang xâm chiếm đầu óc.
Dòng nhật ký cuối cùng em viết “Nếu anh thương em thì hãy để em ra đi, một sự kết thúc đồng nghĩa với một sự bắt đầu. Em cám ơn anh về tất cả, về cuộc sống và về tình thương. Sẽ chẳng có ai hiểu được một thằng đồng tính như em đâu, bởi vì nó “nghèo” lắm… Từ đây anh sẽ có một cuộc sống mới, anh sẽ có một gia đình, có một người vợ và sẽ có những đứa con xinh… Một nỗi khát khao của biết bao nhiêu người nên anh phải biết trân trọng và giữ gìn nó… Em chúc anh mãi mãi hạnh phúc…”.
Tâm hồn tôi lại gào thét, giằng xé, với tôi chẳng cần quan tâm em là ai, em là người thế nào, giàu sang hay nghèo khó nhưng cái tôi quý ở em là sự chân thành… Em ra đi ở tuổi 22 khi đang là sinh viên năm cuối…
Ở phương trời nào đó, em hãy tin rằng anh cũng yêu em…
NAD
Theo Express (Thứ hai, 10/1/2011, 12:25)
————————
@nổi lòng của riêng ta
: mới đọc câu chuyện này ta liền nhớ đến tác phẩm ” Anh Yêu Em” được nhà giangthuy edit đó, nhưng tác phẩm đó là HE, trc khi cưới người đó được khai thông và đả giữ được hạnh phúc của chính mình, còn trong câu chuyện này …. đến khi mất đi người ấy mới biết mình đả mất đi cái gì và đã bõ lở cái gì , anh ta cũng rất yêu cậu trai nhưng chỉ vì vô tâm mà không phát hiện ra, nếu không yêu ai lại đi nuôi một người dưng, lại có thể cho 1 căn hộ và nhiều hơn thế nữa, nếu không yêu sao phải lo lắng sau khi mình cưới vợ cậu trai sẽ ra sao, nó có tình tiết y chang tác phẩm “Anh yêu em” nhưng nó lại là 1 kết thúc SE …. nên nó đả không có đoạn ngọt ngào phía sau … phía sau chỉ còn ngậm ngùi và nuối tiếc ….
Cầu cho cậu trai được đầu thai …. và kiếp sau sẽ chạm được vào tình yêu và hạnh phúc … Còn người ở lại kia … hãy cố mà sống … sống thật hạnh phúc vào… vì đó là ước nguyện cuối cùng của người anh yêu đó ( cho dù đến phút tận cùng anh mới nhận ra ) .. nhưng có lẽ cũng khó cho anh khi bắt anh phải hạnh phúc thật sự khi mà hạnh phúc đó lại là kết thúc của người anh yêu … nhưng mình nghĩ chính vì cậu trai chọn cách ra đi nên cậu trai ấy sẽ sống mãi trong lòng anh ^^ …. sẽ có mãi tình yêu cùng trái tim của anh … đó có lẽ cũng là một cách cậu dành lấy tình yêu của anh cho riêng mình … mình nghĩ trái tim anh sẽ mãi có hình bóng cậu, cho dù thời gian trôi đi ….
Có lẽ nhiều người sẽ chửi cậu trai là ngu ngốc sao tự tử, nhưng mà họ quên rằng cái tuổi 22 còn nhỏ lắm, nhất là trong thời bây giờ, tuồi 2x vẩn còn ngây thơ vô cùng, suy nghĩ không có thấu đáo đâu, trong cơn tuyệt vọng, trong lúc mất đi chỗ dựa tinh thần cũng như trong cơn hổn lạon sẽ chọn cách từ bỏ, nhất là tình yêu đồng tính, một ngõ cụt không lối thoát …. mình đả từ qua tuổi ấy, giờ nhìn lại, hồi 20 , 21 ấy mình rất ngây thơ, thậm chí có suy nghĩ rằng sẳn sàn bỏ tất cả chạy theo người mình yêu ^^ thậm chí người ấy chỉ là người tình ảo ^^, củng may số phận mình chưa dến ngõ cụt, chính người ấy bỏ mình trước khi xãy ra những điều đáng tiết …
)
Nhưng một kía cạnh nào đó mình nghĩ, nếu cậu trai thổ lộ ra thì sao nhỉ, có lẻ kết thúc sẻ khác chăng? có lẽ sẽ khác khi cả 2 dám sống thật với chính mình, còn không có lẽ kết thúc cũng là một người ở lại một người ra đi …..
————–
Dạo này ta đang tự ngược chính mình thì phải ….. (_.___)|||
Bảo vệ: Lại Thêm Một Lần Dại Dột …..
Đăng trong: Tháng Hai 27, 2012 Filed under: Lảm Nhảm Nhập mật khẩu để xem phản hồi.Tâm sự một người gay
Đăng trong: Tháng Hai 24, 2012 Filed under: Lảm Nhảm 2 Comments »Ta, một kẻ cô đơn, một gã thèm yêu, khát được yêu. Một gã “bóng” cô đơn.
Ta đã suy tư bao tháng năm để đủ dũng cảm vào ngày ông Công, ông Táo nói sự thật với họ: “Cha mẹ có yêu con không?”, “Sao con hỏi vậy?”, “Cha mẹ ơi, con là đồng tính. Con yêu đàn ông”.
Ta làm cha mẹ hoảng loạn. Cả bầu trời đêm ập xuống đầu họ. Biết bao nhiêu năm ta đã lao vào học hành, sự nghiệp, công việc để cố chèn ép những ham muốn yêu đương. Thế nhưng ta cũng đã yêu say đắm, đã si tình, đã thất bại và ta vẫn thèm yêu.
Ta đâu ngờ cái đêm Táo quân bay đi đã mang theo hết cả hạnh phúc gia đình ta. Ta đưa họ đến sự xấu hổ, ô uế. Nước mắt mẹ chảy dài: “Mẹ có tội với Trời, mẹ van con hãy suy nghĩ lại!”. Cha uống rượu một mình, hết chén này đến chén khác. Ông cũng nghĩ mình có tội. Ôi trời ơi! Họ có tội gì? Ta có tội gì?
Ta muốn gào thét thật to và chạy biến. Ta không khóc ra nước mắt. Hai bàn tay đan vào nhau, ta nhìn đăm đăm vào đĩa thịt gà đầy ắp với hai cái đùi nạc trắc. Những chiếc đùi gà mẹ luôn dành cho ta. “Con ăn đùi đi để mai sau chạy khỏe”. Chạy đi đâu đây mẹ ơi ? Hai bắp chân của ta giật giật tù túng như hai chân gà bị trói trặt trước khi làm thịt.
Cái im lặng bị phá tan bởi giọng nhẹ nhàng quyết đoán của mẹ: “Ngày mai, con đưa mẹ đi giải hạn…”. Cha ta chỉ bâng quơ: “Ngày mai bớt chút thời gian đi mua đào, quất Tết…”. Trong ta vẫn là câu nói của chính mình: “Con là gay, là đồng tính luyến ái, con yêu đàn ông”.
Không thể ăn tiếp trong cái không khí nghẹt thở, ta xin phép họ ra ngoài. Họ không ngăn cản. Thế là ta lang thang suốt đêm, hết ngõ này đến phố kia.
Ta tạt qua những điểm “chơi” của những kẻ cô đơn, thèm được yêu, được đụng chạm. Những ánh mắt nhìn nhau, những cái hôn vội vã, chếnh choáng yêu đương dưới “cây chín gốc” bên bờ hồ. Thỏa mãn. Lo sợ. Ta đến phố quán Con gà đẻ trứng vàng mà không muốn dừng lại bước chân. Chỉ một cái đánh mắt vào trong quán, liếc qua những bóng khách bên trong là tim ta đã bị nhồi nhét bởi bao kỷ niệm.
Cái Tết đã lầm lũi ra đi. Cái Tết buồn nhất trong cuộc đời ta. Ta nằm co ro trong chăn, giả vờ như ốm. Mùa đông đến và vĩnh viễn ở lại. Ta mường tượng những làn pháo hoa bay lên trong tiếng reo hò, khen ngợi, những vòng tay ôm eo, những mái đầu ngả vào nhau và cả biết bao nụ hôn nóng bỏng thăng cùng pháo hoa. Ta lại tìm đến những mảnh đời khô quạnh như ta nằm đây, đang ôm chăn gối, thú bông chờ cái những phút chót của năm qua đi. Ta nghĩ đến những kẻ không tình yêu cố vui khi những bông pháo bay lên. Sau phút giao thừa họ lại đi tìm chính mình trong các quán bar, lắc lư trong các âm thanh nhạc sàn, cạn sạch các ly rượu mạnh, lấp liếm cái cô đơn để rồi khi ánh đèn nhà bar bừng sáng mời khách ra về, họ giấu mình trong những chiếc áo mùa đông, lách mình ra ngoài cửa. Không biết đi đâu, về đâu. Những ánh mắt ngơ ngác nhìn nhau. Đi tiếp hay về? Đi đâu khi các quán đã im ắng thu mình sau khung cửa? Về đâu khi chỉ có cái lạnh lẽo và thờ ơ của căn phòng đang chờ?
Đã có những năm tháng, ta hạnh phúc nhường nào khi yêu và được anh ấy yêu. Anh ấy đã bỏ ta để đi theo qui luật của cuộc sống. Sức ép của nghề nghiệp, gia đình, của những ánh mắt cộng đồng đã mạnh hơn tình yêu ta gửi trọn cho anh, mạnh hơn cả tình yêu với bao hứa hẹn anh trao. Anh đi lấy vợ! “Chúng ta phải chia tay, đây sẽ là Valentine cuối cùng anh bên em” – Quyết định của anh thật phũ phàng. Người đã đạp ta xuống đại dương. Cái lúc đó sao ta thấy căm ghét đàn bà đến vậy?
Ta lại giận dữ với số phận ta trớ trêu. Ai đã nghĩ ra và đặt tên cho những kẻ như ta là “bóng”? Thật tủi hờn khi ta mãi vẫn chỉ là cái bóng của người đời, núp dưới cái bóng của một thằng đàn ông “thực thụ” để lầm lũi sống, làm việc, yêu, giận hờn, nhẫn nhục. Ước sao ta chỉ là bóng của chính ta. Bóng là ta, ta là bóng, là “nhân”. Không lộ, không chìm, không phải né tránh những cái nhìn miệt thị, soi mói.
Valentine cuối đó cũng không đến. Người đã tránh mặt ta trước khi người lên xe hoa. Ta biết người khóc và cả ta nữa, để lại sau ta là những mùa Valentine trống trải. Ta lầm lũi trong mưa bụi. Một đôi tình nhân nắm tay nhau. Ta nhoẻn miệng cười cay đắng.
Phi Phi
( Nguồn http://dantri.com.vn/)
——–
ta ngu ngốc quá, ta khogn thể chịu được SE hay BE dù chỉ là 1 câu chuyện thoáng qua không rõ nét, thấy tiêu đề bài báo là biết buồn rồi vậy mà … 2 chữ ” tò mò” thật đáng sợ …. thế là hiện tại tâm trạng của ta thật xấu …. ta đau buồn cho người trong bài báo này …. iu và được iu … khát khao của bao người … hi vọng Phi Phi sẽ tìm được một tình iu mới, hi vọng bạn không xa ngã sau cuộc tình thất bại này …

Lời tỏ tình